Người lái xe cứu thương giữa bom đạn
Gia nhập TNXP năm 1970, Phúc được giao lái xe cứu thương trên tuyến đường ra Quảng Trị. Công việc tưởng đơn giản nhưng lại là một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, vì xe cứu thương thường trở thành mục tiêu của máy bay.
Một buổi trưa, khi đang chở thương binh ra tuyến sau, tiếng động cơ phản lực rít lên. Phúc kịp đánh lái đưa xe vào hốc đá bên đường. Bom nổ chói lòa, đất đá đổ xuống, ông chỉ kịp che cho một bé gái khoảng 3 tuổi – con của một người dân chạy giặc xin đi nhờ.
Chiếc xe cháy một phần, nhưng cô bé vẫn sống nhờ vòng tay của Phúc. Nhiều năm sau, khi đã về hưu, ông vẫn giữ bức ảnh chụp cùng cô bé trong bệnh xá. Mỗi lần ngắm ảnh, ông nói: “Nếu cứu được một mạng người giữa chiến tranh, đời mình coi như không uổng.”


