Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÁI XE CỨU THƯƠNG – GIỮA TIẾNG CÒI VÀ NƯỚC MẮT

Những chuyến xe cứu thương xuyên bom đạn, nơi người lái xe phải đối diện liên tục với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Hưng Yên13/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng còi xe cứu thương của ông Phúc vang lên giữa đêm tối, xé toạc không gian đặc quánh mùi khói súng. Với ông, mỗi lần nổ máy là một lần bước vào cuộc chạy đua với tử thần. Phía trước có thể là hố bom, là phục kích, nhưng phía sau là những thương binh đang chờ được cứu.

Ông nhớ nhất những chuyến xe chở đầy thương binh sau các trận đánh lớn. Máu thấm đỏ băng ca, tiếng rên khe khẽ hòa lẫn tiếng động cơ. Ông không dám quay đầu lại nhìn quá lâu, sợ ánh mắt cầu cứu ấy làm tay lái run lên.

Có lần, xe ông trúng mảnh pháo. Kính vỡ, bánh xe thủng, nhưng ông vẫn cố cho xe chạy đến trạm phẫu. Khi dừng lại, ông mới biết một thương binh đã tắt thở trên đường đi. Ông ngồi lặng trong cabin, nước mắt chảy dài, nhưng không có thời gian để khóc. Xe lại phải quay đầu ngay.

Sau mỗi chuyến, ông rửa xe rất lâu. Không chỉ để sạch bùn đất, mà như để gột bớt nỗi ám ảnh. Ông nói: “Có người sống, có người không qua khỏi. Mình chỉ mong đưa họ đi nhanh nhất có thể.”

Hòa bình đến, ông Phúc rời tay lái quân y, nhưng mỗi khi nghe tiếng còi xe cứu thương ngoài phố, tim ông vẫn thắt lại. Đó là âm thanh nhắc ông nhớ về những chuyến xe không ngủ, nơi mỗi giây trôi qua đều mang theo sinh mệnh con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÁI XE CỨU THƯƠNG – GIỮA TIẾNG CÒI VÀ NƯỚC MẮT | Câu chuyện thời hoa lửa