Người lái xe đi giữa hai làn sinh - tử
Không trực tiếp cầm súng xung phong nơi tuyến đầu, cựu chiến binh Lê Hữu Nghĩa góp mặt trong chiến tranh bằng vô-lăng, bằng những chuyến xe lặng lẽ xuyên rừng Tây Nguyên. Là tài xế của Binh đoàn Tây Nguyên, ông đã đi qua chiến tranh chống Mỹ, rồi tiếp tục bảo vệ biên giới phía Bắc và phía Tây Nam. Câu chuyện là lát cắt bình dị về một người lính thầm lặng – nơi mỗi vòng quay bánh xe đều gắn với sinh mạng đồng đội và vận mệnh của chiến trường.
Lê Hữu Nghĩa sinh năm 1952, lớn lên ở TDP Khang Thái, phường Sầm Sơn. Tuổi thơ ông gắn với biển, với những buổi sáng mặn gió và những bữa cơm giản dị của một gia đình ven sóng. Nhưng khi đất nước còn chiến tranh, con đường đời của ông không dừng lại ở làng chài.
Năm 1971, Lê Hữu Nghĩa nhập ngũ. Ông không ra trận với khẩu súng trên tay, mà được giao nhiệm vụ tài xế – một công việc nghe qua tưởng chừng lặng lẽ, nhưng trong chiến tranh lại là một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất.
Tại chiến trường Tây Nguyên, nơi rừng sâu, núi dốc và bom đạn rình rập từng khúc cua, mỗi chuyến xe đều là một lần đối mặt với sống – chết. Xe chở lương thực, chở vũ khí, chở thương binh, có khi chở cả những người lính vừa rời trận đánh trong im lặng. Không còi, không đèn, nhiều chuyến đi diễn ra trong đêm, chỉ có ánh sao dẫn đường và ký ức về quê nhà giữ cho tay lái không run.
Là người lính của Binh đoàn Tây Nguyên, Lê Hữu Nghĩa quen với tiếng máy xe trộn lẫn tiếng bom. Có những con đường vừa đi qua ban ngày, đêm đến đã thành hố sâu. Có những chuyến xe xuất phát đủ người, nhưng khi quay về, ghế sau trống vắng. Ông không kể nhiều về những mất mát ấy, chỉ nhớ rất rõ cảm giác siết chặt vô-lăng để không được phép gục ngã.
Hòa bình lập lại, nhưng người lính lái xe ấy vẫn chưa thể rời quân ngũ. Ông tiếp tục tham gia bảo vệ biên giới phía Tây Nam, rồi biên giới phía Bắc, vẫn là những cung đường dài, vẫn là trách nhiệm âm thầm phía sau đội hình chiến đấu. Trong mọi hoàn cảnh, nhiệm vụ của ông luôn rõ ràng: đưa đồng đội đến nơi an toàn, và đưa chiến trường tiến về phía trước.
Đến năm giải trừ quân bị, Lê Hữu Nghĩa rời quân đội, trở về đời thường như bao người lính khác. Không huân chương phô trương, không kể chuyện chiến công, ông chỉ giữ lại cho mình ký ức về những con đường đất đỏ Tây Nguyên, về tiếng máy xe vang lên giữa rừng sâu, và về những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.
Trong chiến tranh, có những người được nhắc tên ở tuyến đầu. Nhưng cũng có những người như Lê Hữu Nghĩa – lặng lẽ ngồi sau tay lái, đi giữa hai lằn sống – chết, để lịch sử có thể tiến lên phía trước.


