NGƯỜI LÁI XE ĐI QUA NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN TRANH
Hơn hai mươi năm khoác áo lính, ông Lê Văn Lịch đã đi qua nhiều giai đoạn của lịch sử dân tộc. Với nhiệm vụ lái xe, ông âm thầm đưa người, đưa hàng và bảo đảm những hành trình của đơn vị trên những cung đường chiến trường.
Sinh năm 1954, quê tại TDP An Chính, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Lê Văn Lịch nhập ngũ năm 1971.
Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra quyết liệt. Cũng như nhiều thanh niên cùng thế hệ, ông rời quê hương khi tuổi đời còn trẻ, mang theo khát vọng được góp sức mình cho đất nước.
Ông được biên chế vào Quân đoàn 3, hoạt động tại địa bàn Tây Nguyên và thực hiện nhiệm vụ lái xe.
Nhìn bên ngoài, lái xe có thể là một công việc không trực tiếp cầm súng. Nhưng trong chiến tranh, một chiếc xe không chỉ là phương tiện di chuyển.
Đó có thể là con đường đưa bộ đội đến chiến trường, đưa lương thực và vật tư đến đơn vị, hoặc đưa những người bị thương trở về nơi an toàn.
Vì thế, người lái xe cũng mang trên vai một trách nhiệm rất lớn.
Những cung đường giữa Tây Nguyên
Tây Nguyên là vùng đất gắn với nhiều dấu mốc quan trọng trong lịch sử chiến tranh.
Địa hình rộng lớn, nhiều khu vực rừng núi và điều kiện thời tiết khắc nghiệt khiến việc cơ động lực lượng, vận chuyển người và vật chất không phải là điều dễ dàng.
Trong hoàn cảnh ấy, những người lính lái xe phải làm việc với tinh thần trách nhiệm cao.
Một chuyến xe phải đến đúng nơi.
Hàng hóa phải được bảo đảm.
Bộ đội phải được đưa đến đúng vị trí.
Và trong những tình huống khẩn cấp, người lái xe phải sẵn sàng lên đường.
Không phải lúc nào con đường phía trước cũng bằng phẳng. Có những cung đường dài, hiểm trở; có những chuyến đi diễn ra trong điều kiện thời tiết khó khăn.
Nhưng xe phải chạy.
Bởi phía trước là nhiệm vụ.
Người lính phía sau tay lái
Người lái xe trong quân đội không đơn thuần là người điều khiển phương tiện.
Trong chiến tranh, họ phải hiểu địa hình, nắm tuyến đường, bảo đảm phương tiện và luôn giữ tinh thần cảnh giác.
Một chuyến xe có thể liên quan đến nhiệm vụ của cả đơn vị.
Nếu xe không đến đúng nơi, kế hoạch có thể bị ảnh hưởng.
Nếu phương tiện gặp sự cố, người lính phải tìm cách khắc phục.
Vì vậy, bên cạnh kỹ năng lái xe, người lính còn cần sự bình tĩnh, cẩn trọng và khả năng xử lý tình huống.
Ông Lê Văn Lịch đã dành nhiều năm thực hiện công việc ấy.
Ông ngồi sau tay lái, nhưng hành trình của ông lại gắn với cả những chặng đường dài của đất nước.
Một hành trình đi qua nhiều giai đoạn lịch sử
Điều đặc biệt trong cuộc đời quân ngũ của ông Lê Văn Lịch là ông cho biết mình đã tham gia tất cả các cuộc kháng chiến trong hành trình phục vụ quân đội.
Ông nhập ngũ năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ vẫn còn diễn ra.
Năm 1975, đất nước thống nhất, nhưng nhiệm vụ của người lính chưa dừng lại.
Sau ngày hòa bình, quân đội tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong những hoàn cảnh mới.
Ông vẫn tiếp tục phục vụ, tiếp tục những chuyến xe và những nhiệm vụ được giao.
Từ một người thanh niên quê An Chính, ông đã trở thành một người lính có hơn hai thập kỷ gắn bó với quân đội.
Hơn hai mươi năm sau tay lái
Ông Lê Văn Lịch nhập ngũ năm 1971 và xuất ngũ năm 1993.
Hai mươi hai năm trong quân ngũ.
Đó là khoảng thời gian gần như bao trọn tuổi trẻ và một phần quan trọng của cuộc đời ông.
Hai mươi hai năm ấy không chỉ được tính bằng thời gian.
Đó còn là hàng trăm, hàng nghìn hành trình mà người lính đã thực hiện.
Là những cung đường Tây Nguyên.
Là những lần rời đơn vị.
Là những chuyến xe chở theo người, hàng hóa và nhiệm vụ.
Là những lần xa gia đình.
Và là những người đồng đội đã cùng ông đi qua một phần cuộc đời.
Đối với một người lái xe quân đội, ký ức về những năm tháng ấy có thể gắn liền với chính những cung đường mà ông từng đi qua.
Có những con đường giờ đây đã thay đổi.
Những phương tiện ngày ấy cũng đã trở thành ký ức.
Nhưng người từng đi qua thì vẫn nhớ.
Trở về sau những chặng đường dài
Năm 1993, ông Lê Văn Lịch xuất ngũ và trở về quê hương An Chính, Sầm Sơn.
Sau hơn hai thập kỷ trong quân đội, cuộc sống trở lại với những điều bình dị.
Không còn những mệnh lệnh hành quân.
Không còn những chuyến xe phục vụ nhiệm vụ chiến trường.
Không còn những ngày tháng xa nhà kéo dài.
Nhưng những năm tháng quân ngũ vẫn trở thành một phần ký ức không thể tách rời trong cuộc đời ông.
Tây Nguyên — nơi gắn với đơn vị Quân đoàn 3.
Những cung đường — nơi ông từng ngồi sau tay lái.
Những người đồng đội — những người cùng ông chia sẻ những năm tháng tuổi trẻ.
Tất cả tạo nên một hành trình mà thời gian không thể xóa nhòa.
Người đưa những chuyến xe đi qua lịch sử
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Văn Lịch là câu chuyện về một người lính làm công việc thầm lặng nhưng cần thiết.
Ông không phải là người trực tiếp đứng trên tuyến đầu trong mọi trận đánh.
Ông là người lái xe.
Nhưng trong chiến tranh, phía sau mỗi trận đánh luôn cần những người đưa bộ đội đến nơi, vận chuyển vật chất và bảo đảm cho các đơn vị có thể cơ động.
Nếu người lính chiến đấu là người bước về phía trước, thì người lái xe là người giúp cả đội hình có thể tiến về phía trước.
Ông Lê Văn Lịch đã dành 22 năm cho nhiệm vụ ấy.
Từ năm 1971 đến 1993, ông đi qua nhiều giai đoạn của lịch sử, gắn bó với Quân đoàn 3, Tây Nguyên, và thực hiện nhiệm vụ của một người lính lái xe.
Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những chiếc xe quân sự năm xưa có thể đã nằm lại trong quá khứ. Nhưng những cung đường mà ông từng đi qua vẫn còn trong ký ức.
Và câu chuyện ấy nhắc chúng ta rằng:
Trong mỗi cuộc chiến, không chỉ có những người trực tiếp cầm súng. Còn có những người lái xe, những người vận chuyển, những người bảo đảm phía sau — những con người âm thầm giữ cho cả guồng máy chiến đấu có thể vận hành.
Ông Lê Văn Lịch là một người như thế. Một người lính quê An Chính, Sầm Sơn đã dành hơn hai mươi năm tuổi trẻ để ngồi sau tay lái, đi qua những cung đường chiến tranh và góp phần nhỏ bé của mình vào hành trình bảo vệ Tổ quốc.



