NGƯỜI LÁI XE GẠT BOM BÊN BẾN PHÀ XUÂN SƠN
NGƯỜI LÁI XE GẠT BOM BÊN BẾN PHÀ XUÂN SƠN
Nhân chứng kể lại: Bác Trần Hữu Nghĩa (Cựu chiến binh Công binh, Đoàn 559)
"Bến phà Xuân Sơn trên dòng sông Son (Quảng Bình) là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ. Địch ném xuống đây đủ loại bom: bom phá, bom nổ chậm, bom từ trường hòng cắt đứt con đường chi viện duy nhất qua sông. Nhiệm vụ của đội xe ủi công binh chúng tôi là phải có mặt ngay lập tức sau mỗi trận bom để gạt bom nổ chậm, san lấp hố bom cho xe qua.
Tôi nhớ mãi ngày 14 tháng 8 năm 1968. Một trận bom tọa độ vừa dứt, một quả bom nặng gần 500 bảng nằm chướng chướng ngay giữa tim đường dẫn xuống bến phà, kim đồng hồ kích nổ bên trong quả bom có thể nhảy bất cứ lúc nào. Đoàn xe tải chở đạn đang ùn tắc phía sau, nếu không giải tỏa mặt đường, trời sáng máy bay quay lại thì hậu quả khôn lường.
Tôi bước lên chiếc xe ủi đất cũ kỹ, nổ máy. Tiếng động cơ gầm rú vang động. Anh em đứng trên bờ hét lớn: 'Nghĩa ơi! Nguy hiểm lắm, để dò mìn trước đã!'. Nhưng tôi biết không còn thời gian nữa. Tôi ghì chặt tay lái, đẩy lưỡi gạt của xe húc thẳng vào quả bom tấn hung tợn.
Mồ hôi tôi tuôn ra như tắm, lưng áo ướt đẫm, tai như ù đi. Mỗi centimet dịch chuyển quả bom là một lần tôi đối diện với tử thần. Tôi tập trung toàn bộ tinh thần, từ từ đẩy quả bom lăn xuống vực sâu bên cạnh đường. Vừa lúc quả bom rời khỏi lưỡi gạt và rơi xuống vực thì một tiếng nổ xé lòng vang lên, hất văng chiếc xe ủi của tôi lật nghiêng.
Tôi may mắn chỉ bị thương nhẹ nhờ bám chặt vào cabin. Con đường được giải tỏa, đoàn xe tải lại rầm rập qua phà trong đêm. Lính công binh chúng tôi ngày ấy luôn sống và làm việc với tinh thần 'gan vàng dạ ngọc' như thế, lấy thân mình làm lá chắn bảo vệ mạch máu giao thông của Tổ quốc."



