NGƯỜI LÁI XE GIỮA HAI CUỘC CHIẾN
Ở vùng sông nước Phú Tân, Huyết sắc ba lá không chỉ là phương tiện đi lại mà còn từng là “mạch máu sống” trong chiến tranh. Ông Võ Văn Thắng (sinh năm 1947) là một trong những người đã gắn kết cả tuổi trẻ mình với những chuyến du hành âm thầm như thế.
NGƯỜI LÁI XE GIỮA HAI CUỘC CHIẾN: ÔNG VÕ VĂN THẮNG
Ở vùng sông nước Phú Tân, Huyết sắc ba lá không chỉ là phương tiện đi lại mà còn từng là “mạch máu sống” trong chiến tranh. Ông Võ Văn Thắng (sinh năm 1947) là một trong những người đã gắn kết cả tuổi trẻ mình với những chuyến du hành âm thầm như thế.
Ông kể, mình tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ, bắt đầu bằng nghề chèo da đưa thư, sau đó là vận chuyển lương thực, thuốc men. “Lúc đầu chỉ nghĩ đơn giản là giúp bộ đội, ai ngờ sau này thành nhiệm vụ chính luôn”, ông mỉm hiền.
Những chuyến đi của ông thường diễn ra vào ban đêm. Dòng nước khi hiền hòa, khi trở lại thành thử thách, nhất là khi phải tránh sự kiểm soát của vương quyền. Có những lúc ông phải tắt đèn, chèo bằng cảm giác giác, chỉ dựa vào kinh nghiệm và địa hình quen thuộc.
“Có bữa ăn tuần tuần, tim muốn rớt ra ngoài. Nhưng mình mà sợ thì hàng không được, bộ đội phía trước sẽ thiếu”, ông nhớ lại.
Sau năm 1975, tưởng tưởng có thể nghỉ ngơi, nhưng khi chiến sự biên giới Tây Nam lên, ông lại tiếp tục chèo theo, tiếp tế cho năng lượng bảo vệ biên giới. Hai cuộc chiến, hai giai đoạn, nhưng công việc của ông vẫn không thay đổi: Im lặng, hiển thị và đầy trách nhiệm.
Điều ông tự hào nhất không phải là những chuyến đi nguy hiểm mà là “chưa bao giờ để đật hàng”. Với ông, mỗi chuyến hoa thành công là một lần góp phần giữ tuyến sau.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, anh vẫn giữ chiếc điện thoại cũ như một kỷ vật. “Nhìn nó là nhớ lại thời mình còn trẻ, cực mà vui”, ông nói.



