Khác

NGƯỜI LÁI XE GIỮA MƯA BOM TRƯỜNG SƠN

Lào Cai03/07/2026Đoàn Phường Văn Phú (Đoàn Phường Văn Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn được ví như mạch máu nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Trên tuyến đường ấy có hàng vạn bộ đội, thanh niên xung phong, công binh và lái xe ngày đêm vượt bom đạn để vận chuyển hàng hóa, vũ khí. Một trong những người đã dành tuổi trẻ cho con đường huyền thoại ấy là cựu chiến binh Lê Bá Ước. Lê Bá Ước sinh năm 1945 tại tỉnh Quảng Bình. Ông lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh và sớm chứng kiến sự khốc liệt của bom đạn. Khi còn rất trẻ, ông tình nguyện nhập ngũ và được phân công làm lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của những người lái xe thời đó vô cùng nguy hiểm. Họ phải điều khiển những chiếc xe chở vũ khí, lương thực và thuốc men vượt qua hàng trăm kilômét đường rừng. Đối phương thường xuyên dùng máy bay đánh phá các trọng điểm giao thông nhằm cắt đứt tuyến chi viện. Vì vậy, mỗi chuyến xe đều là một cuộc đối mặt với hiểm nguy. Điều khiến tôi khâm phục nhất ở Lê Bá Ước là tinh thần bình tĩnh và lòng dũng cảm. Có những đêm xe phải chạy hoàn toàn trong bóng tối để tránh bị phát hiện. Ánh đèn bị hạn chế tối đa, tài xế chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm và sự quen thuộc với địa hình để điều khiển xe. Chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến tai nạn hoặc trở thành mục tiêu của máy bay đối phương. Những năm tháng trên Trường Sơn không chỉ có bom đạn mà còn có vô vàn khó khăn khác. Các chiến sĩ phải đối mặt với sốt rét rừng, thiếu thốn lương thực và điều kiện sinh hoạt rất khắc nghiệt. Nhiều khi xe hỏng giữa đường, họ phải tự sửa chữa trong điều kiện nguy hiểm để kịp hoàn thành nhiệm vụ. Lê Bá Ước từng chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh trên tuyến đường vận tải chiến lược. Những mất mát ấy khiến ông càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Đối với những người lính Trường Sơn, mỗi chuyến hàng đến được chiến trường là thêm một phần sức mạnh dành cho đồng đội ở miền Nam. Khi tìm hiểu về cuộc đời ông, tôi nhận ra rằng chiến tranh không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn. Những người lái xe vận tải như Lê Bá Ước cũng góp phần rất quan trọng vào thắng lợi chung. Nếu không có những chuyến xe bền bỉ ngày đêm trên Trường Sơn, việc bảo đảm hậu cần cho chiến trường sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Điều đáng quý là sau chiến tranh, ông vẫn luôn giữ tình cảm sâu nặng với đồng đội và ký ức Trường Sơn. Ông thường tham gia các hoạt động gặp mặt cựu chiến binh, kể lại những câu chuyện lịch sử cho thế hệ trẻ. Qua những câu chuyện ấy, nhiều người hiểu hơn về sự gian khổ mà thế hệ cha anh đã trải qua. Tôi đặc biệt ấn tượng với sự giản dị của ông. Dù đã đi qua những năm tháng lịch sử hào hùng, ông không xem mình là người đặc biệt. Ông luôn cho rằng chiến công là kết quả của sự đoàn kết và hy sinh của cả tập thể. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tấm gương của Lê Bá Ước là bài học về tinh thần trách nhiệm và lòng kiên trì. Ông đã dành tuổi xuân của mình cho những cung đường đầy bom đạn để góp phần bảo vệ độc lập dân tộc. Những việc làm ấy tuy thầm lặng nhưng vô cùng đáng quý. Dù chiến tranh đã lùi xa, hình ảnh người lái xe Trường Sơn vẫn luôn là biểu tượng đẹp của ý chí Việt Nam. Qua câu chuyện của Lê Bá Ước, chúng ta càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình và càng thêm biết ơn những con người đã âm thầm cống hiến cho đất nước trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn