Bài viết

NGƯỜI LÁI XE GIỮA TRƯỜNG SƠN KHÓI LỬA

Câu chuyện về một người lính lái xe vận tải trên đường Trường Sơn, vượt qua bom đạn, sạt lở và hiểm nguy để giữ vững mạch chi viện cho tiền tuyến.

Đắk Lắk28/04/2026Pham Kim Ngân 8A5 (Trường THCS Ngô Quyền - Cư Bao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn những năm kháng chiến chống Mỹ không chỉ là rừng núi trùng điệp mà còn là “tuyến lửa” khốc liệt. Mỗi chuyến xe vượt qua nơi đây đều là một cuộc hành trình sinh tử.

Nguyễn Văn Khải khi ấy là một trong những lái xe trẻ của đoàn vận tải. Chiếc xe tải cũ, sơn đã bong tróc, nhưng lại mang trên mình những chuyến hàng quan trọng: lương thực, đạn dược và cả những lá thư từ hậu phương.

Ban ngày, xe thường phải dừng lại dưới những tán rừng rậm để tránh máy bay trinh sát. Chỉ khi màn đêm buông xuống, đoàn xe mới bắt đầu lặng lẽ lăn bánh. Không đèn pha, không tiếng còi, chỉ có ánh trăng mờ và tín hiệu tay truyền nhau giữa các xe.

Có những đoạn đường bị bom cày xới, mặt đường lởm chởm hố sâu. Khải và đồng đội phải xuống xe, dùng cuốc xẻng san lấp tạm để xe có thể đi qua. Nhiều lần, bom nổ rất gần, đất đá văng tung tóe, nhưng đoàn xe vẫn không dừng lại.

Một lần, xe của Khải bị trúng mảnh bom làm thủng lốp giữa đèo dốc. Trong bóng tối, anh cùng đồng đội nhanh chóng thay lốp ngay bên vệ đường, tai vẫn lắng nghe tiếng máy bay xa dần. Khi xe nổ máy trở lại, ai cũng thở phào, như vừa vượt qua một ranh giới mong manh giữa sự sống và hiểm nguy.

Khải từng nói:
“Xe có thể hỏng, đường có thể sập, nhưng mạch chi viện thì không được phép dừng.”

Sau chiến tranh, ông trở về quê, sống cuộc đời giản dị. Nhưng mỗi khi nghe tiếng động cơ xe lớn, ông lại im lặng rất lâu, như đang nhớ về những đêm Trường Sơn đầy bom đạn nhưng cũng đầy ý chí kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn