Người lái xe không đèn
Anh Đạt lái xe vận tải chở hàng vào chiến trường. Đường đêm nguy hiểm, không được bật đèn vì sợ lộ. Anh chỉ nhìn ánh sao và dấu bánh xe trước đó.
Có lần mưa lớn, đường trơn, xe suýt lao xuống vực. Anh Đạt phanh gấp, tim đập mạnh. Đồng đội ngồi sau hỏi: “Sợ không?”
Anh đáp: “Sợ, nhưng hàng phải tới.”
Anh lái chậm, bám từng mét đường. Đến nơi, hàng hóa được giao đúng giờ. Mọi người vỗ vai anh: “Nhờ anh mà có đạn.”
Một chuyến khác, xe bị bom làm thủng thùng. Anh Đạt không bỏ, tự vá bằng tôn và dây kẽm, rồi tiếp tục chạy.
Sau hòa bình, anh Đạt trở thành tài xế đường dài. Nhưng anh nói: “Không chuyến nào khó bằng ngày xưa.” Người lái xe không đèn đã góp phần mở đường cho chiến thắng bằng sự bình tĩnh và lòng dũng cảm.



