Người lái xe không đèn trên 'Cổng Trời' Trường Sơn
Người lái xe không đèn trên 'Cổng Trời' Trường Sơn
Nhân chứng kể: Ông Nguyễn Văn Hùng (Cựu tài xế Trung đoàn 11, Đoàn 559)
"Đèo Phu La Nhích, hay còn gọi là 'Cổng Trời', là một trong những đoạn hiểm trở và nhiều vực sâu nhất trên tuyến đường 20 Quyết Thắng. Địch tập trung máy bay AC-130 săn đêm tại đây, chỉ cần dưới đất có một đốm lửa hay một ánh đèn rọi lên, loạt đạn 40mm từ trên trời sẽ bắn xuống quét sạch. Vì vậy, cánh tài xế chúng tôi phải áp dụng kỹ thuật 'lái xe không đèn', hoàn toàn dựa vào bóng tối và trực giác.
Đêm đó, tôi cầm lái chiếc xe giải phóng chở đầy đạn hỏa tiễn hướng vào Nam. Sương mù Trường Sơn dạt vào cabin dày đặc, che lối, cửa kính vỡ hết nên gió lùa vào rét buốt xương tủy. Đường đi dốc ngược, một bên là vách đá, một bên là vực thẳm sâu hàng trăm mét. Để xe không lao xuống vực, phụ xe của tôi – cậu lính trẻ tên Bình – phải nhảy xuống, khoác một chiếc áo đại ba màu trắng, chạy bộ phía trước cabin khoảng hai mét để làm mục tiêu di động cho tôi bám theo.
Xe bò từng mét trong đêm, tiếng động cơ gầm rú. Bất ngờ, máy bay địch phát hiện, dội một loạt bom bi nổ rát rạt ngay phía trước. Tôi đạp phanh đứng tim, bụi đất che mờ tất cả. Khi khói tan, tôi hoảng hốt nhìn ra thì không thấy chiếc áo trắng của Bình đâu nữa. Lao xuống xe, tôi tìm thấy Bình đang nằm bên vệ đường, chiếc áo trắng đã rách nát và thấm đẫm máu, nhưng bàn tay vẫn cố giơ lên hướng về phía lòng đường: 'Anh Hùng... tránh bên trái... đường sạt lở rồi... đi tiếp đi anh!'. Tôi ôm Bình khóc nấc giữa rừng già. Chuyến xe đêm đó tôi đã vượt qua 'Cổng Trời' an toàn bằng xương máu của đồng đội."



