Bài viết

NGƯỜI LÁI XE KHÔNG KÍNH

Phú Thọ10/11/2025Bùi Tiến Trung (Đoàn xã An Nghĩa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÁI XE KHÔNG KÍNH

Trên con đường Trường Sơn mùa khô năm 1971, từng đoàn xe nối đuôi nhau rì rầm giữa rừng già, những chiếc xe không còn kính chắn gió, trơ khung sắt cháy xém, bùn đất phủ đầy. Gió rít qua khung xe, mang theo bụi đỏ, mang theo mùi khét của thuốc nổ, của xăng dầu, của chiến tranh.

Đó là con đường huyết mạch vận chuyển từ hậu phương ra tiền tuyến – nơi bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào. Và giữa đoàn xe ấy là tổ lái của Trung đội trưởng Lâm, người lính lái xe trẻ tuổi quê Thái Bình, mới ngoài hai mươi. Anh cùng đồng đội gọi vui nhau bằng biệt danh “những kẻ lái xe không kính” – câu nói nửa đùa nửa thật để che đi nỗi gian khổ.

Chiếc xe của Lâm đã qua hàng chục lần sửa chữa. Cửa vỡ, kính tan, thân xe thủng chỗ vá chỗ chằng. Mỗi khi lên dốc, tiếng động cơ gầm lên như con thú bị thương. Nhưng đối với Lâm và đồng đội, chiếc xe không chỉ là phương tiện – đó là đồng đội, là vũ khí, là máu thịt.

Buổi sáng hôm ấy, họ nhận lệnh chở hàng đạn và thuốc men vào khu vực mặt trận Đông Hà – Quảng Trị. Cung đường đi qua trọng điểm Bãi Dinh, nơi máy bay Mỹ thường trực chờ ném bom. Lâm nhìn về phía trời, nơi mây cuộn và khói pháo hòa vào nhau, khẽ nói:
— “Hôm nay trời đẹp, chắc tụi nó cũng rình đẹp trời để ném bom.”

Cả tổ cười ầm, tiếng cười giòn nhưng ánh mắt ai cũng biết ẩn chứa lo lắng. Những chuyến xe ra đi không phải lúc nào cũng trở về.

Chiều xuống nhanh trong rừng. Khi mặt trời chỉ còn là vệt đỏ phía chân trời, họ dừng lại ở một trạm dừng nhỏ để tiếp nhiên liệu. Ở đó có một nhóm thanh niên xung phong đang chờ đoàn xe qua để chuyển hàng. Trong ánh lửa bập bùng, Lâm nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn, khoác áo nâu, tóc búi cao, đang ngồi quấn băng cho một chiến sĩ bị thương ở vai. Khuôn mặt cô rạng rỡ giữa khói bom, ánh lên như ngọn lửa nhỏ.

— “Cô ấy là Lan, y tá trạm tiền phương đấy,” một đồng đội nói nhỏ.
Lâm chỉ cười, nhưng trong lòng như có gì đó ấm lạ.

Khi đoàn xe chuẩn bị khởi hành, Lan bước ra, đưa cho Lâm một túi nhỏ:
— “Anh mang theo đi, trong này có ít thuốc đỏ và bông băng, đề phòng thôi.”

Lâm nhận túi, bất giác chạm vào bàn tay cô – ấm mà run run. Anh định nói gì đó, nhưng tiếng còi tập kết đã vang lên. Xe nổ máy, bánh lăn trên đường, để lại sau lưng là làn khói mỏng, và bóng dáng cô gái nhỏ vẫn đứng vẫy mãi giữa rừng.

Bom đạn lại nổ rền. Đoàn xe lao qua những hố bom, qua những đoạn đường bị cháy sém. Lâm cúi thấp người, tay siết chặt vô lăng. Gió rít, bụi bay, mảnh đất Trường Sơn như muốn nuốt lấy tất cả. Nhưng trong đầu anh, hình ảnh đôi mắt Lan cứ hiện ra, sáng như ngọn lửa dẫn đường.

Đêm đó, đoàn xe dừng ở trọng điểm Dốc Miếu. Bom vừa nổ xong, đất còn nóng, trời vẫn nặng mùi khói. Lâm cùng đồng đội tranh thủ nghỉ. Anh mở túi thuốc Lan đưa, bên trong ngoài bông băng còn có một mảnh giấy nhỏ:

“Chúc các anh đi đường bình an. Nếu lỡ xe thủng kính, hãy để gió thổi khô nỗi sợ.
— Hoa Lửa.”

Dòng chữ mềm mại, nhỏ, ký tên là Hoa Lửa.
Lâm mỉm cười. Có lẽ đó là biệt danh cô tự đặt, hoặc đồng đội đặt cho cô – vì cô thật sự như một bông hoa nở giữa lửa đạn.

Tiếng động cơ lại khởi động. Bom sáng loé trên bầu trời đêm. Trong khoang xe, ánh lửa từ mẩu giấy phản chiếu lên mặt Lâm, khiến đôi mắt anh ánh lên như ngọn lửa nhỏ.

“Đi tiếp thôi,” anh nói.
“Còn đường thì còn chạy, còn người thì còn xe.”

Đoàn xe lại lao đi trong đêm, xuyên qua khói lửa, qua bão bom, chỉ để mang hàng ra mặt trận. Và ở một nơi nào đó trong rừng, cô gái mang tên “Hoa Lửa” có lẽ cũng đang thao thức nghe tiếng động cơ vọng lại, như nhịp tim của Tổ quốc giữa cơn bão chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÁI XE KHÔNG KÍNH | Câu chuyện thời hoa lửa