Người lái xe không kính
Người lái xe không kính
(T/g: Nguyễn Hữu Đạt A-12A3)
"Không có kính không phải vì xe không có kính / Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi". Những câu thơ của Phạm Tiến Duật như tóm gọn hình ảnh của những người lính lái xe trên đường Trường Sơn huyền thoại. Hùng là một trong số đó, một chàng trai Hà Nội hào hoa đã rời ghế nhà trường để cầm lái những chiếc "xe tải quân sự" chở đầy nhu yếu phẩm cho tiền tuyến.
Lái xe trong điều kiện "không kính" là một cực hình. Bụi Trường Sơn phun trắng xóa tóc xanh, mưa rừng tuôn vào buồng lái như ngoài trời. Thế nhưng, với Hùng và đồng đội, đó lại là cơ hội để họ nhìn rõ hơn bầu trời sao, nhìn rõ hơn những hố bom để né tránh. Những chiếc xe không kính, không đèn, không mui vẫn hiên ngang tiến về phía trước.
Hùng kể có những đêm vượt đèo vắt vẻo, một bên là vách đá, một bên là vực sâu, máy bay địch thả pháo sáng rực trời. Anh phải tắt đèn, lái bằng trực giác và sự dũng cảm. Có những lúc xe bị trúng đạn, bốc cháy, anh vẫn bình tĩnh dập lửa, sửa chữa tạm thời để đưa hàng đến đích đúng giờ. Tình đồng chí giữa những người lái xe thật giản đơn: chỉ cần cái bắt tay qua cửa sổ kính vỡ cũng đủ truyền cho nhau hơi ấm và niềm tin.
Sau chiến tranh, Hùng trở về với những vết thương trên cơ thể và một tâm hồn đầy ắp kỷ niệm. Những chiếc xe không kính năm nào đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử, đưa dân tộc đến ngày thống nhất. Thời hoa lửa của Hùng là những cung đường đầy khói bụi nhưng rực rỡ niềm tin vào ngày mai tươi sáng.
"Không có kính không phải vì xe không có kính / Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi". Những câu thơ của Phạm Tiến Duật như tóm gọn hình ảnh của những người lính lái xe trên đường Trường Sơn huyền thoại. Hùng là một trong số đó, một chàng trai Hà Nội hào hoa đã rời ghế nhà trường để cầm lái những chiếc "xe tải quân sự" chở đầy nhu yếu phẩm cho tiền tuyến.
Lái xe trong điều kiện "không kính" là một cực hình. Bụi Trường Sơn phun trắng xóa tóc xanh, mưa rừng tuôn vào buồng lái như ngoài trời. Thế nhưng, với Hùng và đồng đội, đó lại là cơ hội để họ nhìn rõ hơn bầu trời sao, nhìn rõ hơn những hố bom để né tránh. Những chiếc xe không kính, không đèn, không mui vẫn hiên ngang tiến về phía trước.
Hùng kể có những đêm vượt đèo vắt vẻo, một bên là vách đá, một bên là vực sâu, máy bay địch thả pháo sáng rực trời. Anh phải tắt đèn, lái bằng trực giác và sự dũng cảm. Có những lúc xe bị trúng đạn, bốc cháy, anh vẫn bình tĩnh dập lửa, sửa chữa tạm thời để đưa hàng đến đích đúng giờ. Tình đồng chí giữa những người lái xe thật giản đơn: chỉ cần cái bắt tay qua cửa sổ kính vỡ cũng đủ truyền cho nhau hơi ấm và niềm tin.
Sau chiến tranh, Hùng trở về với những vết thương trên cơ thể và một tâm hồn đầy ắp kỷ niệm. Những chiếc xe không kính năm nào đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử, đưa dân tộc đến ngày thống nhất. Thời hoa lửa của Hùng là những cung đường đầy khói bụi nhưng rực rỡ niềm tin vào ngày mai tươi sáng.
"Không có kính không phải vì xe không có kính / Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi". Những câu thơ của Phạm Tiến Duật như tóm gọn hình ảnh của những người lính lái xe trên đường Trường Sơn huyền thoại. Hùng là một trong số đó, một chàng trai Hà Nội hào hoa đã rời ghế nhà trường để cầm lái những chiếc "xe tải quân sự" chở đầy nhu yếu phẩm cho tiền tuyến.
Lái xe trong điều kiện "không kính" là một cực hình. Bụi Trường Sơn phun trắng xóa tóc xanh, mưa rừng tuôn vào buồng lái như ngoài trời. Thế nhưng, với Hùng và đồng đội, đó lại là cơ hội để họ nhìn rõ hơn bầu trời sao, nhìn rõ hơn những hố bom để né tránh. Những chiếc xe không kính, không đèn, không mui vẫn hiên ngang tiến về phía trước.
Hùng kể có những đêm vượt đèo vắt vẻo, một bên là vách đá, một bên là vực sâu, máy bay địch thả pháo sáng rực trời. Anh phải tắt đèn, lái bằng trực giác và sự dũng cảm. Có những lúc xe bị trúng đạn, bốc cháy, anh vẫn bình tĩnh dập lửa, sửa chữa tạm thời để đưa hàng đến đích đúng giờ. Tình đồng chí giữa những người lái xe thật giản đơn: chỉ cần cái bắt tay qua cửa sổ kính vỡ cũng đủ truyền cho nhau hơi ấm và niềm tin.
Sau chiến tranh, Hùng trở về với những vết thương trên cơ thể và một tâm hồn đầy ắp kỷ niệm. Những chiếc xe không kính năm nào đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử, đưa dân tộc đến ngày thống nhất. Thời hoa lửa của Hùng là những cung đường đầy khói bụi nhưng rực rỡ niềm tin vào ngày mai tươi sáng.



