Người lái xe không kính trên "đại lộ chết
Người lái xe không kính trên "đại lộ chết
"Không có kính không phải vì xe không có kính Bom giật, bom rung kính vỡ đi rồi..."
Hùng vỗ vỗ vào chiếc vô lăng của chiếc xe tải giải phóng Zin-130 đã mất sạch cửa kính, cabin móp méo và thành xe chằng chịt vết mảnh bom. Anh cười ha hả với cậu phụ xe trẻ măng vừa nhập ngũ: "Gió vào xoa mắt đắng, thấy con đường chạy thẳng vào tim rồi đúng không em?"
Xe của Hùng đang vượt qua đèo Phu La Nhích – cung đường được mệnh danh là "đại lộ chết" vì máy bay AC-130 của Mỹ săn đuổi ngày đêm. Đêm nay, xe của anh chở đầy xăng, chỉ cần một mảnh đạn nhỏ găm trúng thùng hàng phía sau, cả chiếc xe sẽ biến thành một quả cầu lửa khổng lồ.
Bất ngờ, pháo sáng của địch bùng lên rực rỡ, phơi bày chiếc xe trơ trọi giữa đường đèo trống trải. Tiếng động cơ phản lực gầm rú, đạn 20mm xới tung mặt đất ngay trước mũi xe. Kính chắn gió không còn, bụi đất, khói bom ùa thẳng vào buồng lái làm mắt Hùng cay xè, mặt mũi sạm đen vì bồ hóng.
Nhưng Hùng không dừng lại. Anh tắt đèn gầm, nhấn ga hết cỡ, lao chiếc xe điên cuồng trong bóng tối bằng cảm giác và trí nhớ về từng khúc cua. Chiếc xe lách qua bờ vực sâu hoắm, vượt qua làn mưa đạn trong gang tấc. Khi đưa được xe vào bãi giấu quân an toàn, Hùng bước xuống cabin, nhổ bọt đất trong miệng ra, cười tươi rói: "Chưa chết là chưa chịu dừng xe, ngày mai lại đi tiếp!".



