Cựu Thanh niên xung phong

Người lái xe không nghỉ

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, có những con người lặng lẽ làm nên kỳ tích. Họ không trực tiếp xung phong trên trận địa, không cầm súng đối đầu kẻ thù, nhưng lại giữ một vai trò sống còn – vận chuyển hàng hóa, vũ khí, lương thực vào chiến trường. Và trong số họ, có một người lính lái xe mang cái tên giản dị: Phan Văn Khánh.

19/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khánh sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của anh gắn với ruộng đồng, với những ngày chăn trâu, cắt cỏ. Khi chiến tranh lan rộng, anh không ngần ngại rời quê hương, tình nguyện nhập ngũ. Với sức khỏe tốt và sự nhanh nhẹn, anh được phân công vào lực lượng vận tải.

Những ngày đầu, Khánh nghĩ rằng lái xe chỉ là một công việc bình thường. Nhưng khi bước chân vào tuyến đường Trường Sơn, anh mới hiểu: mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với cái chết.

Con đường anh đi không phải là đường bằng phẳng. Đó là những con dốc dựng đứng, những khúc cua cheo leo, những đoạn đường lầy lội sau mưa. Ban ngày, máy bay địch liên tục quần thảo. Ban đêm, đoàn xe mới dám di chuyển, tắt hết đèn, chỉ dựa vào kinh nghiệm và cảm giác để giữ tay lái.

Một đêm cuối năm 1972, Khánh nhận nhiệm vụ chở một chuyến hàng đặc biệt – đạn dược và lương thực cấp tốc cho một đơn vị đang chuẩn bị chiến đấu. Anh biết, chuyến đi này không thể chậm trễ.

Đoàn xe xuất phát khi màn đêm vừa buông xuống. Không gian yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng động cơ rì rầm và tiếng bánh xe lăn trên mặt đất.

Khánh ngồi sau vô lăng, mắt dán chặt vào con đường phía trước. Hai tay anh siết chặt tay lái, từng động tác đều dứt khoát nhưng cẩn trọng.

Đột nhiên, từ xa vọng lại tiếng máy bay.

Tim Khánh thắt lại.

“Máy bay địch!” – tiếng báo hiệu vang lên qua hệ thống liên lạc.

Chỉ trong tích tắc, cả đoàn xe dừng lại. Nhưng chưa kịp tắt máy, ánh pháo sáng đã bùng lên, soi rõ cả khu vực.

Rồi bom bắt đầu rơi.

Một loạt tiếng nổ vang lên liên tiếp, đất đá tung mù mịt. Không khí rung chuyển dữ dội.

Khánh cúi thấp người, tay vẫn giữ vô lăng. Anh biết, nếu xe bị trúng bom, không chỉ anh mà cả số hàng phía sau cũng sẽ mất.

Một tiếng nổ lớn vang lên ngay gần đó.

Chiếc xe của anh rung mạnh. Kính chắn gió vỡ toang, những mảnh kính văng vào mặt, vào tay. Một bên lốp xe bị trúng mảnh bom, xì hơi nhanh chóng.

Chiếc xe chao đảo.

Trong khoảnh khắc ấy, Khánh có thể bỏ xe, lao xuống tìm chỗ ẩn nấp như nhiều người khác. Nhưng anh không làm vậy.

Anh nghiến răng, giữ chặt tay lái.

“Không được dừng lại…” – anh tự nhủ.

Bom vẫn nổ, nhưng Khánh bắt đầu cho xe tiến lên. Chiếc xe nặng nề lăn bánh, lốp bị rách khiến việc điều khiển trở nên vô cùng khó khăn.

Mỗi mét đường là một thử thách.

Đường phía trước đầy hố bom. Có đoạn, xe phải lách qua những thân cây đổ, những hố sâu mới bị bom cày xới.

Mồ hôi Khánh túa ra, hòa lẫn với máu từ những vết xước trên mặt. Nhưng mắt anh vẫn không rời con đường.

Phía sau, một số xe khác đã dừng lại vì hư hỏng. Nhưng Khánh hiểu, nếu anh dừng, chuyến hàng sẽ không kịp đến nơi.

Anh quyết định đi tiếp – một mình.

Con đường dường như dài vô tận. Mỗi tiếng động lạ đều khiến anh giật mình. Nhưng anh không quay đầu.

Khi trời gần sáng, anh наконец cũng nhìn thấy điểm tập kết.

Những chiến sĩ phía trước chạy ra đón. Khi thấy chiếc xe của Khánh, họ không khỏi sững sờ.

Chiếc xe gần như biến dạng. Kính vỡ, thân xe đầy vết đạn, một bên lốp gần như không còn.

Khánh bước xuống xe. Đôi chân anh run lên vì mệt. Anh vịn vào cửa xe, thở dốc.

Một người đồng đội hỏi:
“Cậu ổn không?”

Khánh chỉ cười nhẹ:
“Đến được là tốt rồi.”

Hàng hóa nhanh chóng được chuyển xuống. Những thùng đạn, bao gạo được đưa vào trận địa kịp thời.

Nhờ chuyến hàng ấy, đơn vị phía trước có đủ điều kiện để chiến đấu và giành thắng lợi.

Còn Khánh, sau khi giao hàng xong, anh ngồi xuống bên vệ đường. Lần đầu tiên trong đêm, anh cho phép mình nghỉ ngơi.

Anh ngẩng lên nhìn bầu trời. Trời đã sáng. Không còn tiếng bom.

Chỉ có tiếng chim rừng và làn gió nhẹ.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, Khánh trở về quê hương. Anh lại cầm cuốc ra đồng, sống một cuộc đời bình dị như bao người khác.

Nhưng mỗi khi ai đó hỏi về những năm tháng Trường Sơn, anh chỉ cười và nói:
“Chúng tôi chỉ làm việc của mình thôi.”

Có thể với anh, đó là điều bình thường.

Nhưng với đất nước, với lịch sử, những con người như Phan Văn Khánh đã góp phần giữ vững mạch máu chiến trường, góp phần làm nên chiến thắng.

Và trong ký ức của đồng đội, anh mãi là người lái xe không nghỉ – người đã vượt qua bom đạn, vượt qua chính giới hạn của bản thân, để đưa sự sống đến với chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn