“Người lái xe không rời vô lăng”
“Người lái xe không rời vô lăng”
Trên tuyến Đường Trường Sơn, những đoàn xe vẫn lặng lẽ nối đuôi nhau trong đêm. Không đèn, không còi, chỉ có ánh trăng yếu ớt và những vệt sáng chớp nhoáng từ bom đạn nơi xa.
Con đường ấy không chỉ là đường vận tải—đó là mạch máu của chiến trường. Và mỗi người lính lái xe, là một mắt xích không thể thay thế.
Nguyễn Văn Cường là một trong số họ.
Còn rất trẻ, nhưng tay lái đã vững vàng qua bao chuyến đi xuyên rừng, vượt suối. Anh quen với việc chạy xe trong bóng tối, quen với tiếng máy bay gầm rú trên đầu, quen cả với cảm giác sinh tử chỉ cách nhau một khoảnh khắc.
Đêm đó, xe của Cường chở đầy hàng.
Trời không trăng.
Con đường phía trước chỉ là một dải tối hun hút, hai bên là rừng già im lặng đến rợn người. Thỉnh thoảng, ánh pháo sáng rạch ngang bầu trời, soi rõ từng thân cây rồi lại tắt lịm.
Cường nắm chặt vô lăng.
Anh biết đoạn đường phía trước—chỉ cần qua thêm một khúc cua nữa thôi, là tới điểm an toàn.
Nhưng rồi—
Tiếng máy bay bất ngờ xé toạc không gian.
“Máy bay!” – tiếng hô vang lên từ chiếc xe phía sau.
Cường lập tức tăng tốc.
Không có thời gian để dừng lại. Không có chỗ để ẩn nấp. Con đường hẹp, hai bên là rừng, nếu xe dừng giữa đường—tất cả phía sau sẽ bị mắc kẹt.
Bom bắt đầu trút xuống.
Mặt đất rung chuyển. Ánh lửa lóe lên liên hồi.
Một tiếng nổ lớn vang lên ngay gần đầu xe.
Chiếc xe chao đảo.
Nhưng Cường vẫn giữ chặt tay lái.
Anh nghiến răng, dồn hết sức lực, điều khiển chiếc xe đang bị hư hỏng tiến về phía trước.
Chỉ còn một đoạn nữa thôi.
Một đoạn rất ngắn.
Nhưng cũng là đoạn dài nhất.
Thêm một tiếng nổ nữa.
Mọi thứ chìm trong ánh lửa.
…
Khi đồng đội tiếp cận được hiện trường vào rạng sáng, con đường vẫn còn âm ỉ khói.
Chiếc xe của Cường đã cháy đen.
Thân xe méo mó, vết bom cày xới xung quanh.
Nhưng nó đã dừng lại—
Ngay trước đoạn đường an toàn.
Không chắn lối.
Không gây tắc nghẽn cho đoàn xe phía sau.
Họ tiến lại gần.
Cường vẫn ngồi đó.
Trong buồng lái.
Hai tay anh vẫn giữ chặt vô lăng, như thể chưa từng buông ra.
Không ai biết, trong những giây cuối cùng, anh đã phải cố gắng đến mức nào để giữ chiếc xe đi tiếp.
Chỉ biết rằng—
Anh đã không dừng lại.
Cho đến khi đưa được chuyến hàng tới điểm gần nhất có thể.
Trên tuyến Đường Trường Sơn năm ấy, có rất nhiều chuyến xe đã đi qua trong đêm tối.
Nhưng có những chuyến xe…
Dừng lại mãi mãi.
Và có những người lính…
Vẫn nắm chặt vô lăng đến phút cuối cùng của cuộc đời mình.


