Bài viết

Người lái xe nơi đá gầm Trường Sơn

Bà là một trong những nữ thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn trong những năm 1966-1970. Giữa khói bụi và máu xương, bà từng dùng tay vá đường và dùng chính cơ thể mình để bảo vệ xe vận tải qua "tọa độ chết". Giọng kể đầy tự hào về tình đồng đội đã giúp bà vượt qua những ngày tháng nghiệt ngã nhất

Hà Tĩnh24/08/2026Tân Thuận Bình (Xã Tân Thuận Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Huệ không bao giờ quên đêm định mệnh tháng 9/1967 ở trọng điểm Tà Cơn - nơi bom Mỹ cày nát từng thước đường mòn. Bà nhớ câu nói của một chỉ huy: "Xe không chạy, máu không thể đổ." Trong một lần đơn vị bị dồn vào thế hiểm, nước sông cạn và đường đứt, bà đã cùng đồng đội ôm đá lấp ổ gà, để cho chuyến xe cuối cùng kịp sang sông. Mỗi lái xe đều gọi bà và tổ của mình là "cánh chim dẫn đường". Một trong số xe vận tải mang biển số HQ-1189 đã bốc cháy, nhưng nhiên liệu và vũ khí vẫn được cứu vớt nhờ sự phối hợp nhịp nhàng. Cuối năm 1970, khi hoàn thành nhiệm vụ, bà khóc trong ngày được Chủ tịch Tôn Đức Thắng gửi thư khen tặng. Nhờ tinh thần vượt khó, bà vẫn sống đến hôm nay với mái tóc bạc và những vết sẹo trên tay như những "huy chương" vô hình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn