Cựu chiến binh

NGƯỜI LÁI XE QUA NHỮNG NẺO ĐƯỜNG CHIẾN TRƯỜNG

Trong chiến tranh, có những người lính cầm súng trực tiếp chiến đấu ở tuyến đầu. Nhưng phía sau họ luôn có những con người âm thầm bảo đảm cho cả đơn vị có thể tiến về phía trước. Đó là những người vận tải, những người lái xe. Họ đưa bộ đội đến chiến trường, vận chuyển vũ khí, lương thực, trang thiết bị và đưa thương binh trở về phía sau. Cựu chiến binh Lê Văn Lịch, người con của Tổ dân phố An Chính, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, là một trong những người lính đã dành phần lớn cuộc đời quân ngũ của mình trên những cung đường như thế. Sinh năm 1954, ông nhập ngũ năm 1971 và chỉ xuất ngũ vào năm 1993. Hơn 22 năm trong quân đội, ông gắn bó với Quân đoàn 3, chiến trường Tây Nguyên, thực hiện nhiệm vụ lái xe và tham gia nhiều giai đoạn chiến đấu, bảo vệ Tổ quốc.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971 – người thanh niên An Chính lên đường

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ vẫn đang diễn ra, Lê Văn Lịch rời quê hương lên đường nhập ngũ.

Khi ấy, ông mới chỉ là một người thanh niên.

Phía sau là quê nhà An Chính, là gia đình, là những con đường quen thuộc của Sầm Sơn.

Phía trước là quân đội và những chiến trường mà ông chưa từng biết đến.

Nhưng từ thời điểm ấy, cuộc đời ông bắt đầu gắn với một con đường khác:

con đường của người lính.


Quân đoàn 3 – Tây Nguyên

Trong quá trình phục vụ, ông thuộc Quân đoàn 3, hoạt động tại chiến trường Tây Nguyên.

Tây Nguyên là địa bàn có vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng.

Địa hình rừng núi rộng lớn, đường sá khó khăn, khoảng cách giữa các khu vực xa.

Trong điều kiện ấy, nhiệm vụ vận tải có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.

Bộ đội muốn chiến đấu cần có vũ khí.

Đơn vị muốn duy trì hoạt động cần có lương thực, nhiên liệu và trang bị.

Thương binh cần được đưa về tuyến sau.

Và để tất cả những điều đó diễn ra, cần có những người lái xe.


Người lính phía sau những đoàn quân

Nhiệm vụ của Lê Văn Lịch là lái xe.

Một công việc nghe tưởng như bình thường, nhưng trong chiến tranh lại là nhiệm vụ đầy nguy hiểm.

Người lái xe phải đưa phương tiện vượt qua những cung đường khó khăn.

Có những đoạn đường rừng núi.

Có những tuyến đường xuống cấp.

Có những thời điểm phải di chuyển trong điều kiện thiếu ánh sáng.

Và nguy hiểm luôn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Người lái xe không chỉ cần kỹ năng.

Họ còn cần sự bình tĩnh, chính xác và tinh thần trách nhiệm rất cao.


Mỗi chuyến xe là một nhiệm vụ

Đối với người lính lái xe, một chuyến đi không đơn thuần là việc đưa một chiếc xe từ nơi này đến nơi khác.

Đó có thể là:

đưa bộ đội vào chiến trường.

Đưa vật chất, trang bị đến đơn vị.

Đưa thương binh về tuyến sau.

Đưa mệnh lệnh và con người đến đúng nơi, đúng thời điểm.

Vì vậy, phía sau mỗi đoàn quân tiến về phía trước đều có những người lái xe âm thầm hoàn thành phần việc của mình.


Tây Nguyên – những cung đường không dễ đi

Tây Nguyên để lại dấu ấn đặc biệt trong lịch sử chiến tranh Việt Nam.

Nhưng với những người lính từng trực tiếp hoạt động tại đây, Tây Nguyên còn là những cung đường dài và đầy thử thách.

Rừng núi.

Đèo dốc.

Đường đất.

Thời tiết thay đổi.

Phương tiện phải hoạt động trong điều kiện khắc nghiệt.

Người lái xe phải làm chủ tay lái và luôn đặt nhiệm vụ lên hàng đầu.

Đó là những năm tháng tôi luyện bản lĩnh của Lê Văn Lịch.


Không chỉ một cuộc chiến

Thông tin về hành trình quân ngũ của ông ghi nhận ông tham gia tất cả các cuộc kháng chiến.

Điều đó cho thấy một quãng thời gian phục vụ đặc biệt dài.

Ông nhập ngũ năm 1971, khi chiến tranh chống Mỹ vẫn còn.

Đất nước thống nhất năm 1975.

Nhưng ông không rời quân đội.

Ông tiếp tục ở lại trong những năm tháng đất nước phải đối mặt với nhiều nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc sau chiến tranh.


Từ chiến tranh đến thời kỳ xây dựng quân đội

Sau năm 1975, nhiều người lính trở về quê hương.

Nhưng cũng có những người tiếp tục phục vụ.

Lê Văn Lịch thuộc thế hệ ấy.

Ông tiếp tục gắn bó với quân đội trong thời kỳ đất nước chuyển từ chiến tranh sang hòa bình và xây dựng.

Những nhiệm vụ thay đổi.

Môi trường quân đội thay đổi.

Nhưng người lính vẫn phải duy trì kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và khả năng sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ.


Hơn hai mươi năm sau tay lái

Nếu người lính thông thường phải đối diện với chiến trường bằng khẩu súng, người lái xe phải đối diện với chiến trường bằng tay lái và sự tỉnh táo.

Một sai sót nhỏ có thể gây hậu quả lớn.

Một chuyến xe chậm trễ có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ của cả đơn vị.

Vì vậy, người lái xe quân sự phải luôn coi việc hoàn thành nhiệm vụ là ưu tiên hàng đầu.

Đó cũng là công việc mà ông Lê Văn Lịch đã gắn bó trong suốt nhiều năm.


Năm 1993 – rời quân ngũ

Năm 1993, sau hơn hai thập niên phục vụ, ông Lê Văn Lịch xuất ngũ.

Từ năm 1971 đến năm 1993 là khoảng 22 năm.

Hai mươi hai năm – gần như toàn bộ tuổi thanh xuân và những năm tháng trưởng thành của một con người.

Ông bước vào quân đội khi còn trẻ.

Và rời quân ngũ khi đã có hơn hai thập niên trải nghiệm.

Phía sau là Tây Nguyên.

Là Quân đoàn 3.

Là những cung đường.

Là những chuyến xe.

Là đồng đội.

Và là những năm tháng lịch sử của đất nước.


Người lái xe – người nối hậu phương với chiến trường

Chiến tranh thường được nhớ đến bằng những trận đánh.

Nhưng để một trận đánh diễn ra, phía sau nó cần cả một hệ thống bảo đảm.

Cần người vận chuyển.

Cần hậu cần.

Cần thông tin.

Cần quân y.

Và cần những người lái xe.

Họ chính là những người nối hậu phương với tiền tuyến.

Có thể họ không phải người xuất hiện đầu tiên trong những trang sử.

Nhưng nếu không có họ, những đơn vị chiến đấu khó có thể duy trì sức mạnh.

Lê Văn Lịch đã dành hơn hai thập niên để thực hiện một công việc như thế.


Hành trình của cựu chiến binh Lê Văn Lịch

1954 – sinh tại TDP An Chính, phường Sầm Sơn, Thanh Hóa.

1971 – nhập ngũ.

Đơn vị: Quân đoàn 3.

Địa bàn: Chiến trường Tây Nguyên.

Nhiệm vụ: Lái xe.

Tham gia: Các cuộc kháng chiến theo quá trình phục vụ được ghi nhận.

1993 – xuất ngũ.

Khoảng 22 năm – gắn bó với quân đội.


Hành trình của một tay lái

Từ một người thanh niên quê An Chính, năm 1971 ông Lê Văn Lịch lên đường.

Ông không biết trước mình sẽ phải đi bao nhiêu cung đường.

Không biết sẽ có bao nhiêu chuyến xe.

Không biết những nơi mình đi qua sau này sẽ trở thành những địa danh lịch sử.

Nhưng ông biết một điều:

mình là người lính và mình phải hoàn thành nhiệm vụ.

Có những người lính ghi dấu tuổi trẻ bằng những trận đánh. Có những người ghi dấu tuổi trẻ bằng những cung đường. Với Lê Văn Lịch, hơn hai mươi năm quân ngũ là hơn hai mươi năm phía sau tay lái – đưa con người, hàng hóa và nhiệm vụ vượt qua những cung đường chiến trường.

Năm 1993, ông rời quân ngũ.

Nhưng những cung đường năm xưa không biến mất.

Chúng ở lại trong ký ức.

Ở lại trong câu chuyện về những người đồng đội.

Và ở lại như một phần lịch sử của thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của đời mình cho đất nước.

Lê Văn Lịch – người lính lái xe của Quân đoàn 3, người đã đi qua hơn hai thập niên quân ngũ và những chiến trường của một thời lịch sử. Không phải lúc nào người ta cũng nhìn thấy ông trên tuyến đầu, nhưng trên mỗi cung đường mà ông từng đi qua, đều có dấu chân của một người lính âm thầm góp phần đưa những đoàn quân tiến về phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn