Người lái xe thầm lặng
Quảng Bình trong những năm kháng chiến chống Mỹ là tuyến đầu của hậu phương miền Bắc, nơi hứng chịu vô số trận ném bom nhằm cắt đứt đường chi viện cho chiến trường miền Nam. Giữa hoàn cảnh ác liệt ấy, ông Trần Văn Minh, một cựu chiến binh quê ở huyện Lệ Thủy, đã có những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ trên tuyến đường Trường Sơn.
Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Minh nhập ngũ vào một đơn vị vận tải. Nhiệm vụ của ông là lái xe chở lương thực, vũ khí vượt qua những cung đường nguy hiểm vào ban đêm. Ban ngày, xe phải giấu kín dưới tán rừng để tránh máy bay trinh sát. Ban đêm, từng đoàn xe nối nhau lặng lẽ di chuyển, không bật đèn pha, chỉ dựa vào ánh sáng yếu ớt và kinh nghiệm để vượt qua những đoạn đường đầy hố bom.
Ông Minh nhớ nhất một chuyến đi vào năm 1972, khi tuyến đường bị đánh phá dữ dội. Một quả bom rơi ngay phía trước khiến đất đá chắn ngang đường. Không thể quay đầu, ông cùng đồng đội nhanh chóng xuống xe, dùng cuốc xẻng dọn đường trong khi nguy cơ bị đánh tiếp luôn rình rập. Khi xe vừa qua khỏi đoạn nguy hiểm, máy bay lại xuất hiện. Ông phải lao xe vào rừng, giữ bình tĩnh để bảo toàn hàng hóa và tính mạng.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê với nhiều vết thương do sức ép bom. Dù vậy, ông vẫn chăm chỉ lao động, nuôi dạy con cái và tham gia sinh hoạt hội cựu chiến binh. Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn kể lại những ký ức chiến tranh với sự điềm đạm, coi đó là phần ký ức không thể quên của cuộc đời.


