Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người lái xe thép trên những cung đường lửa

Lào Cai22/05/2026Trần Quốc Hoàng (sưu tầm) (Đoàn xã Lương Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp gian khổ, khi từng hạt gạo, từng viên đạn phải vượt núi băng rừng để tới mặt trận, có những con người lặng thầm làm nên chiến thắng bằng chính đôi tay chai sạn và ý chí thép của mình. Một trong những người như thế là Lộc Văn Trọng, người con dân tộc Tày quê hương Cao Bằng, Trung đội phó lái xe ô tô thuộc Cục Vận tải, Tổng cục Hậu cần.

Ông sinh năm 1905 trong một gia đình nghèo nơi vùng núi biên cương Cao Bằng. Tuổi thơ gắn với nương rẫy, đèo cao và những con đường quanh co giữa đại ngàn đã rèn cho ông sức chịu đựng bền bỉ cùng bản lĩnh gan góc của người miền sơn cước. Khi cách mạng bùng nổ, ông sớm tham gia phục vụ kháng chiến với niềm tin giản dị: còn sức còn góp phần đánh giặc giữ nước.

Những năm đầu cuộc kháng chiến chống Pháp, lực lượng vận tải quân đội còn vô cùng thiếu thốn. Xe ít, đường xấu, bom đạn địch đánh phá liên tục. Mỗi chuyến hàng ra tiền tuyến là một lần đối mặt với cái chết. Nhưng với Lộc Văn Trọng, vô lăng chiếc xe vận tải không chỉ là công việc, mà là nhiệm vụ thiêng liêng đối với Tổ quốc.

Ngày ấy, những đoàn xe quân sự thường phải hành quân trong đêm để tránh máy bay địch. Đường rừng Tây Bắc mùa mưa lầy lội như đổ mỡ, nhiều đoạn chỉ cần sơ sẩy là xe lao xuống vực sâu. Có hôm trời tối đen như mực, đèn xe phải che kín chỉ còn một khe sáng nhỏ đủ nhìn mặt đường. Phía trước là vực thẳm, phía sau là hàng hóa tiếp tế cho chiến trường đang chờ từng giờ từng phút.

Trong một chuyến vận chuyển phục vụ chiến dịch, đoàn xe của ông bị máy bay Pháp phát hiện và ném bom dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt, nhiều đoạn đường bị cày nát. Đồng đội có người hoảng hốt tìm nơi trú ẩn, nhưng Lộc Văn Trọng vẫn ghì chặt tay lái, động viên anh em nhanh chóng đưa xe vượt qua trọng điểm. Ông hiểu rằng nếu hàng hóa không tới kịp, phía trước sẽ thiếu đạn đánh giặc, thương binh sẽ thiếu thuốc cứu chữa.

Có lần, xe của ông chết máy giữa một con dốc lớn. Bom địch vừa dứt, nguy cơ bị lộ mục tiêu rất cao. Trong điều kiện thiếu thốn dụng cụ sửa chữa, ông cùng đồng đội nằm dưới gầm xe giữa mưa rét để khắc phục hỏng hóc. Bùn đất phủ kín người, tay bị dầu máy và đá sắc cứa rớm máu, nhưng chỉ sau ít giờ, chiếc xe lại tiếp tục lăn bánh trong đêm tối.

Điều khiến đồng đội kính phục ở ông không chỉ là sự dũng cảm mà còn là tinh thần tận tụy, trách nhiệm. Là Trung đội phó lái xe, ông luôn nhận phần khó khăn nhất về mình. Những cung đường nguy hiểm, những chuyến hàng gấp, ông thường xung phong đi đầu. Ông bảo với anh em: “Xe có thể hỏng, người có thể mệt, nhưng hàng cho chiến trường thì không được chậm.”

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử, công tác hậu cần vận tải giữ vai trò đặc biệt quan trọng. Hàng nghìn tấn lương thực, vũ khí được vận chuyển vượt núi rừng hiểm trở để phục vụ chiến dịch “56 ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt”. Những người lính lái xe như Lộc Văn Trọng đã góp phần âm thầm nhưng to lớn làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.

Sau hòa bình, ông tiếp tục công tác trong quân đội, luôn giữ phẩm chất giản dị, chân thành của người lính hậu cần. Dù trải qua bao hiểm nguy nơi chiến trường, ông vẫn sống khiêm nhường, coi những việc mình làm chỉ là trách nhiệm của một người con đất Việt trong thời chiến.

Năm 1979, ông qua đời, để lại niềm tiếc thương cho gia đình, đồng đội và nhân dân quê hương Cao Bằng. Nhưng hình ảnh người chiến sĩ lái xe dân tộc Tày kiên cường năm nào vẫn còn sống mãi trong ký ức của những người từng đi qua cuộc kháng chiến.

Câu chuyện về Anh hùng Lộc Văn Trọng là biểu tượng đẹp của lực lượng vận tải quân đội Việt Nam — những con người lặng thầm mở đường chiến thắng bằng ý chí, lòng quả cảm và tinh thần “tất cả vì tiền tuyến”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lái xe thép trên những cung đường lửa | Câu chuyện thời hoa lửa