NGƯỜI LÁI XE TRÊN CON ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Con đường Trường Sơn trong chiến tranh không chỉ có những người lính bộ binh.
Trên tuyến đường ấy còn có những người lái xe, công binh, thanh niên xung phong, dân công và lực lượng hậu cần.
Nguyễn Viết Xuân là một trong những người lính được biết đến bởi tinh thần chiến đấu kiên cường.
Ông sinh năm 1933 tại Vĩnh Phúc.
Ông nhập ngũ khi còn trẻ và tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Trong một trận chiến năm 1964, đơn vị của ông bị máy bay đối phương tập kích.
Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.
Nhưng trong thời khắc ấy, ông vẫn động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu.
Hình ảnh người chính trị viên bị thương nhưng vẫn hô vang lời động viên trở thành biểu tượng về tinh thần người lính.
Câu nói của ông: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” được nhắc lại nhiều trong các tài liệu lịch sử.
Nguyễn Viết Xuân hy sinh năm 1964.
Ông mới 31 tuổi.
Điều khiến câu chuyện ấy có sức lay động là ở chỗ: trong lúc bản thân bị thương, ông vẫn nghĩ tới đồng đội và nhiệm vụ.
Đó là phẩm chất thường thấy ở những người lính thời chiến.
Họ không phải những con người không biết đau.
Họ chỉ đặt trách nhiệm lên trước nỗi đau của mình.
Sau này, tên Nguyễn Viết Xuân được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị.
Mỗi lần cái tên ấy được nhắc tới, người ta lại nhớ về một thế hệ đã sống trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Nhưng có một điều cần nhớ:
Người lính ấy không mong chiến tranh kéo dài.
Điều ông mong muốn cũng giống như hàng triệu người Việt Nam khi ấy: đất nước được độc lập, người dân được sống trong hòa bình.
Ngày nay, những con đường Trường Sơn đã trở thành những tuyến giao thông quan trọng.
Xe cộ chạy qua những vùng đất từng là chiến trường.
Những đứa trẻ đến trường.
Những gia đình xây dựng nhà cửa.
Đó chính là cuộc sống mà những người lính năm xưa đã hy vọng.
Câu chuyện Nguyễn Viết Xuân vì thế không chỉ nói về lòng dũng cảm.
Nó còn nhắc thế hệ sau rằng mỗi ngày bình yên hôm nay đều đáng được trân trọng.


