NGƯỜI LÁI XE TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Năm 1963, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Đoàn Minh Nguyệt khi ấy đang là công nhân viên Viện Thiết kế thủy lợi. Ông đã khai giảm tuổi để đủ điều kiện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, năm 1965 ông được chuyển sang làm nhiệm vụ vận tải thuộc Cục Hậu cần Quân khu 4.
Công việc của ông là lái xe vận chuyển vũ khí, lương thực và hàng hóa từ hậu phương vào chiến trường qua tuyến Trường Sơn và nước bạn Lào.
Đây là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm. Máy bay Mỹ liên tục đánh phá các tuyến đường. Mưa rừng, lầy lội, bom nổ chậm và bom từ trường luôn đe dọa các đoàn xe.
Tháng 4/1965, Đoàn Minh Nguyệt lần đầu thực hiện nhiệm vụ trên tuyến đường qua Lào. Cung đường từ Khe Ve qua Khammouane, Savannakhet đến Attapeu thường xuyên bị bom phá và mưa lũ chia cắt.
Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất xảy ra giữa năm 1969. Ông cùng ba đồng đội vận chuyển vũ khí, lương thực vào Nam Lào. Mưa kéo dài khiến cầu và ngầm bị cuốn trôi. Để xe tiếp tục đi, họ phải chặt cây rừng làm cầu, xếp đá làm ngầm.
Trong suốt hai tháng, họ vừa đi vừa làm đường, bắc được 22 cầu và ngầm để hoàn thành nhiệm vụ.
Không chỉ lái xe giỏi, Đoàn Minh Nguyệt còn nhiều lần bị thương nhưng vẫn bám đường, bám xe. Năm 1968, ông được dự Đại hội điển hình lái xe miền Bắc và vinh dự được Bác Hồ tặng Huy hiệu của Người.
Tháng 8/1970, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sau chiến tranh, người lính lái xe năm xưa tiếp tục làm kinh tế, giúp đỡ người dân nghèo.
Câu chuyện Đoàn Minh Nguyệt cho thấy phía sau mỗi đoàn quân tiến vào chiến trường là cả một hệ thống hậu cần âm thầm. Những người lái xe như ông đã biến những cung đường bom đạn thành mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến.



