NGƯỜI LÁI XE TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Năm 1972, chàng trai Dương Công Đáo quê Thanh Hóa, khi mới 20 tuổi, lên đường nhập ngũ. Sau đó ông được điều động về Sư đoàn Ô tô – Vận tải 571, Đoàn 559.
Chiếc xe Zil-157 trở thành người bạn đồng hành của ông trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của những người lái xe là đưa lương thực, vũ khí, quân trang và nhiều loại vật chất từ hậu phương vào chiến trường.
Nhìn từ bên ngoài, công việc lái xe có vẻ khác với người lính trực tiếp cầm súng. Nhưng trên Trường Sơn, mỗi chuyến xe là một cuộc chiến.
Máy bay địch liên tục đánh phá các tuyến đường. Những đoạn đường vừa sửa xong có thể lại bị bom đánh hỏng. Người lái xe phải tranh thủ chạy ban đêm, vượt qua những đoạn đường nguy hiểm và sẵn sàng sửa xe ngay giữa rừng.
Đối với Dương Công Đáo, chiếc Zil-157 không chỉ là phương tiện vận tải. Đó là nơi ông cùng đồng đội sống, làm việc và đối mặt với hiểm nguy.
Có những chuyến hàng hoàn thành mà người lái xe không biết mình có thể trở về an toàn hay không.
Sau chiến tranh, ông giữ lại những kỷ vật của thời Trường Sơn như một phần ký ức.
Câu chuyện Dương Công Đáo giúp chúng ta hiểu rằng một cuộc chiến không chỉ được quyết định bởi người lính ở tuyến đầu mà còn bởi những người bảo đảm dòng người và vật chất không bao giờ ngừng chảy về phía trước.



