Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI LÁI XE TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG CHIẾN TRƯỜNG

Trên mỗi chiến trường, phía sau những người lính cầm súng luôn có những con người âm thầm bảo đảm cho đơn vị được vận hành. Ông Lê Hữu Nghĩa là một người như thế — người tài xế đã dành những năm tháng tuổi trẻ để vượt qua những cung đường gian khó, đưa người và hàng hóa đến nơi cần đến.

Quảng Trị27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1952, quê tại TDP Khang Thái, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Lê Hữu Nghĩa nhập ngũ năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra quyết liệt.

Rời quê hương, ông mang theo hành trang của một người lính trẻ và bắt đầu những năm tháng gắn bó với Binh đoàn Tây Nguyên. Tại đây, ông được giao nhiệm vụ tài xế và hoạt động trên chiến trường Tây Nguyên.

Người ta thường nhớ đến chiến trường qua những trận đánh, những người lính trực tiếp cầm súng. Nhưng để một đơn vị có thể chiến đấu, phía sau đó còn có rất nhiều công việc âm thầm. Vận chuyển bộ đội, lương thực, vũ khí, thuốc men và những vật tư cần thiết đều là những nhiệm vụ không thể thiếu.

Và người tài xế chính là một mắt xích quan trọng trong công việc ấy.

Trên chiến trường, lái xe không đơn giản là điều khiển một phương tiện. Những cung đường có thể xuyên qua rừng núi hiểm trở, đường đất gập ghềnh, nhiều đoạn khó đi và luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Người lái xe phải có tay nghề, sự tập trung và khả năng xử lý tình huống nhanh chóng.

Đặc biệt, khi chiến tranh diễn ra, mỗi chuyến xe đều mang theo một nhiệm vụ.

Có thể đó là chuyến đưa những người lính đến vị trí chiến đấu. Có thể là chuyến vận chuyển lương thực, đạn dược hoặc thuốc men. Cũng có thể là chuyến đưa thương binh về tuyến sau.

Một chuyến xe đến đúng nơi, đúng lúc có thể góp phần bảo đảm cho cả một đơn vị hoàn thành nhiệm vụ.

Vì vậy, những người tài xế quân đội cũng phải đối mặt với những thử thách không kém phần gian khổ so với những người lính ở tuyến đầu.

Những năm tháng trên chiến trường Tây Nguyên

Tây Nguyên là vùng đất có địa hình đặc biệt với những dãy núi, rừng rộng lớn và những cung đường khó khăn. Đối với người lính từ miền Bắc vào, đây là một môi trường hoàn toàn khác với quê hương.

Ông Lê Hữu Nghĩa đã có những năm tháng gắn bó với vùng đất ấy trong vai trò một người tài xế.

Mỗi hành trình là một lần thử thách sự bền bỉ. Người lái xe phải làm chủ phương tiện, nắm rõ cung đường và luôn sẵn sàng trước những tình huống bất ngờ. Trong điều kiện chiến tranh, việc giữ cho phương tiện hoạt động tốt cũng quan trọng không kém việc hoàn thành chuyến đi.

Có những cung đường phải đi trong đêm. Có những chặng đường kéo dài giữa núi rừng. Có những lúc người lính phải vượt qua sự mệt mỏi, nỗi nhớ quê hương và những hiểm nguy để đưa chuyến xe đến nơi an toàn.

Trong những hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn.

Người tài xế không đi một mình. Mỗi chuyến xe là một phần trong hoạt động chung của đơn vị. Những người cùng thực hiện nhiệm vụ hiểu rằng phía sau mình là đồng đội đang chờ, phía trước là nhiệm vụ cần hoàn thành.

Tiếp tục nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc

Năm 1975, đất nước thống nhất. Nhưng với ông Lê Hữu Nghĩa, hành trình của người lính vẫn chưa dừng lại.

Ông tiếp tục tham gia các nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc và phía Tây Nam.

Từ chiến trường Tây Nguyên, người lính tiếp tục bước vào những nhiệm vụ mới trong bối cảnh đất nước sau chiến tranh vẫn phải đối mặt với nhiều khó khăn và thách thức về an ninh, quốc phòng.

Với người tài xế, dù chiến trường thay đổi, bản chất của nhiệm vụ vẫn không thay đổi: đưa người, đưa hàng và bảo đảm cho đơn vị có thể thực hiện nhiệm vụ một cách kịp thời.

Những cung đường mới lại mở ra. Những địa bàn mới lại xuất hiện. Nhưng người lính vẫn giữ nguyên tinh thần đã được tôi luyện từ những năm tháng chiến tranh.

Ông Lê Hữu Nghĩa đã đi qua nhiều giai đoạn của đất nước: từ kháng chiến chống Mỹ, đến bảo vệ biên giới phía Tây Nam và phía Bắc. Thời gian phục vụ trong quân đội kéo dài cho đến năm giải trừ quân bị, khi ông chính thức khép lại hành trình quân ngũ.

Đó là một chặng đường dài trong cuộc đời.

Người lính trở về

Sau những năm tháng trong quân đội, ông trở về quê hương Khang Thái, Sầm Sơn.

Cuộc sống đời thường có thể bình dị hơn rất nhiều so với những ngày trên chiến trường. Không còn những cung đường rừng, những chuyến xe trong điều kiện khắc nghiệt hay những mệnh lệnh cần thực hiện gấp.

Nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn.

Đó là ký ức về những người đồng đội từng cùng ông trên những cung đường. Là những lần hành quân, những chuyến xe và những địa danh đã đi qua. Là những bài học về trách nhiệm, kỷ luật và sự đoàn kết mà quân ngũ để lại.

Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Hữu Nghĩa cho chúng ta thấy một góc nhìn khác về người lính trong chiến tranh.

Không phải ai cũng trực tiếp đứng trên tuyến đầu. Có những người góp sức bằng chính công việc thầm lặng của mình — lái những chuyến xe đi qua những cung đường gian khó để đưa sức người, sức của đến với chiến trường.

Từ Tây Nguyên đến những vùng biên giới, ông Lê Hữu Nghĩa đã dành những năm tháng tuổi trẻ và phần đời quân ngũ của mình để hoàn thành những hành trình mà Tổ quốc giao phó.

Ngày hôm nay, những con đường năm xưa đã có thể thay đổi, những chiếc xe quân sự năm nào cũng đã lùi vào ký ức. Nhưng dấu chân của những người lính vẫn còn đó.

Bởi trong mỗi chiến thắng, bên cạnh những người cầm súng, luôn có những người âm thầm đưa họ đến chiến trường và đưa họ trở về — những người lính như ông Lê Hữu Nghĩa, người đã dành một phần cuộc đời mình cho những cung đường của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn