Cựu chiến binh

NGƯỜI LÁI XE TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG LỬA ĐẠN

Nhập ngũ năm 1977, bác Nguyễn Kim Quang được phân công làm lái xe vận tải trong Sư đoàn 307, tham gia chiến trường Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Những cung đường rừng núi hiểm trở, bom mìn rình rập đã rèn giũa bác thành một người lính gan góc, điềm tĩnh. Kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là những chuyến xe chở thương binh trong đêm, không đèn, không tiếng động. Với bốn năm công tác liên tục nơi chiến trường ác liệt, bác được kết nạp Đảng và tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa của bác Nguyễn Kim Quang bắt đầu vào một buổi sáng đầu năm 1977, khi chàng trai hai mươi tuổi ở thôn Hạ Vũ 1 khoác ba lô, tạm biệt mẹ già và cánh đồng làng quen thuộc để lên đường nhập ngũ. Bác được biên chế về Sư đoàn 307, một đơn vị chủ lực cơ động của quân đội ta, làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam và sau đó tham gia chiến trường Campuchia, giúp nhân dân bạn thoát khỏi họa diệt chủng.

Trong đơn vị, bác được đào tạo và phân công làm lái xe vận tải quân sự, cấp bậc Thượng úy, trực tiếp đảm nhiệm những chuyến xe chở lương thực, đạn dược và thương binh ra vào tuyến trước tại khu vực tỉnh Battambang, Vương quốc Campuchia. “Lái xe ngoài mặt trận không giống ở nhà đâu,” bác từng chậm rãi kể, “đường thì toàn rừng rậm, ổ gà ổ voi, lại thêm mìn sót lại. Chỉ cần sơ sẩy một chút là không còn đường về.”

Người viết vẫn nhớ ánh mắt bác khi nhắc đến kỷ niệm năm 1979 — một đêm mưa rừng nặng hạt. Đơn vị nhận lệnh khẩn cấp đưa thương binh về tuyến sau. Không bật đèn, không còi, chiếc xe của bác lặng lẽ bò qua con đường đất đỏ trơn trượt. “Trong xe có ba thương binh nặng,” bác kể, giọng trầm xuống, “tôi chỉ nghĩ một điều: phải đưa các cậu ấy sống sót về tới quân y.” Mỗi khúc cua là một lần tim thắt lại, mỗi tiếng động lạ là một lần tay siết chặt vô lăng.

Có lần, xe bác cán phải vật cứng nghi là mìn. Cả xe chết lặng trong vài giây. Nhưng may mắn đó chỉ là thân cây mục. “Lúc ấy mồ hôi ướt lưng áo,” bác cười hiền, “nhưng vẫn phải nổ máy đi tiếp, vì phía sau còn cả đơn vị đang chờ tiếp tế.”

Bốn năm lăn lộn trên chiến trường, bác Nguyễn Kim Quang không chỉ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà còn là tấm gương về bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm. Năm 1980, bác vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngay tại mặt trận. Khi xuất ngũ năm 1981, bác được Nhà nước trao tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức bác, những con đường rừng năm ấy vẫn hiện lên rõ mồn một — nơi tuổi trẻ bác đã gửi lại cùng tiếng động cơ xe hòa trong khói lửa chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn