Bài viết

NGƯỜI LÁI XE TRÊN TUYẾN LỬA

Ký ức về những chuyến xe đầu tiên vượt Trường Sơn giữa bom đạn, nơi mỗi vòng quay bánh xe đều gắn với sự sống và nhiệm vụ.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, khi vừa tròn mười chín tuổi, Trần Văn Hòa rời quê hương Nghệ An để nhập ngũ.

Ngày lên đường, con đường làng vẫn còn ướt sương sớm.

Mẹ đứng tiễn con bên gốc đa đầu xóm, đôi mắt đỏ hoe nhưng không nói nhiều.

Bà chỉ dặn:

“Đi đường phải cẩn thận, giữ gìn mạng sống.”

Câu nói ấy theo Hòa suốt cả cuộc đời binh nghiệp.

Sau thời gian huấn luyện, Hòa được phân công vào lực lượng vận tải quân sự trên tuyến đường Trường Sơn.

Đó là một nhiệm vụ nặng nề nhưng vô cùng quan trọng.

Xe chở hàng hóa, đạn dược, thuốc men… tất cả đều phải vượt qua những cung đường hiểm trở giữa bom đạn.

Những ngày đầu làm quen với xe Trường Sơn không hề dễ dàng.

Đường rừng gập ghềnh.

Đất đá lởm chởm.

Có đoạn chỉ vừa đủ một chiếc xe đi qua.

Ban ngày phải ẩn xe trong rừng để tránh máy bay.

Ban đêm mới bắt đầu hành trình.

Ánh đèn xe phải che kín, chỉ để lại một khe sáng nhỏ.

Tiếng động cơ hòa vào tiếng rừng đêm.

Mỗi chuyến đi đều là một cuộc thử thách.

Có những lúc bom nổ ngay gần đường.

Đất đá rung chuyển.

Nhưng đoàn xe vẫn phải tiếp tục di chuyển.

Bởi phía trước là chiến trường đang chờ tiếp tế.

Bác Hòa nhớ rõ lần đầu tiên tự mình lái xe qua một đoạn đường bị bom đánh phá.

Con đường chỉ vừa đủ một lối nhỏ.

Một bên là vách núi.

Một bên là vực sâu.

Tay lái run lên trong vài giây đầu.

Nhưng rồi bác tự nhủ:

“Không thể dừng lại. Phía trước là nhiệm vụ.”

Chiếc xe từ từ vượt qua trong tiếng tim đập mạnh.

Khi đến được điểm an toàn, bác mới thở phào nhẹ nhõm.

Đó là lần đầu tiên bác hiểu thế nào là ranh giới giữa sự sống và cái chết trong nghề lái xe thời chiến.

Những ngày sau đó, bác dần quen với nhịp sống trên tuyến đường Trường Sơn.

Quen với tiếng bom xa.

Quen với những đêm không ngủ.

Quen với những lần xe phải dừng lại giữa rừng để chờ tín hiệu an toàn.

Nhưng điều khiến bác Hòa nhớ nhất không phải là nguy hiểm.

Mà là tình đồng đội giữa những người lái xe.

Họ luôn hỗ trợ nhau trong mọi tình huống.

Xe hỏng giữa đường, cả đoàn dừng lại sửa.

Có người bị thương, mọi người lập tức giúp đỡ.

Có khi chỉ một bát cơm nóng giữa rừng cũng trở thành niềm vui lớn.

Trong những đêm dừng xe nghỉ tạm, các lái xe thường ngồi kể chuyện quê nhà.

Người nói về cánh đồng lúa Nghệ An.

Người nhắc đến dòng sông Lam.

Người kể về gia đình đang chờ đợi.

Mỗi câu chuyện đều mang theo nỗi nhớ nhưng cũng đầy động lực.

Bác Hòa luôn giữ một cuốn sổ nhỏ trong cabin xe.

Trong đó ghi lại những cung đường đã đi qua.

Những lần suýt gặp nguy hiểm.

Và cả những dòng suy nghĩ về ngày hòa bình.

Mỗi khi xe lăn bánh, bác lại mở sổ ra nhìn vài dòng như để tự nhắc nhở mình phải cố gắng hơn.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại những chuyến xe đầu tiên trên Trường Sơn, bác Hòa vẫn nói:

“Không có con đường nào chỉ toàn hiểm nguy, chỉ có con người mới làm nên ý nghĩa của con đường ấy.”

Và chính những vòng quay bánh xe năm ấy đã góp phần mở ra con đường chiến thắng của dân tộc trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn