Người lái xe trên tuyến lửa trường sơn
Những năm 1968–1972, trên tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn, hàng nghìn chiếc xe vận tải ngày đêm nối nhau vượt rừng, vượt núi để đưa lương thực, đạn dược và thuốc men vào chiến trường miền Nam. Con đường ấy được gọi là “tuyến lửa”, bởi bom đạn luôn rình rập từng đoạn đường.
Trong đội xe vận tải, có chiến sĩ lái xe trẻ Nguyễn Văn Tâm, quê ở Thanh Hóa. Trước khi nhập ngũ, anh làm nghề lái xe tải đường dài. Khi vào bộ đội, anh được phân công tiếp tục công việc quen thuộc, nhưng trong điều kiện khắc nghiệt hơn rất nhiều.
Mỗi chuyến xe của Tâm thường bắt đầu vào ban đêm. Ban ngày, máy bay trinh sát hoạt động liên tục nên xe phải nằm im trong rừng, ngụy trang bằng lá cây. Khi trời tối, đoàn xe mới bắt đầu nổ máy, nối đuôi nhau chạy trong im lặng, chỉ sử dụng đèn gầm được che kín.
Có những đoạn đường bị bom đánh phá, hố sâu và đất đá ngổn ngang. Xe phải dừng lại để công binh san lấp tạm. Nhiều khi chỉ vài giờ chậm trễ cũng có thể ảnh hưởng đến cả một kế hoạch vận chuyển lớn.
Một lần vào cuối năm 1970, đoàn xe của Tâm đang chở hàng hóa quan trọng thì bất ngờ bị máy bay địch phát hiện. Pháo sáng bùng lên khắp khu rừng, ánh sáng trắng xóa như ban ngày. Tiếng bom nổ dồn dập hai bên đường.
Người chỉ huy ra lệnh tản đội hình. Trong lúc rút lui, xe đi trước bị trúng bom, chắn ngang đường. Không chần chừ, Tâm cùng đồng đội lập tức xuống xe, dùng dây kéo và sức người để di chuyển chiếc xe bị nạn ra khỏi mặt đường, mở lối cho đoàn xe phía sau tiếp tục di chuyển.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm đó, chỉ cần chậm vài phút, cả đoàn xe có thể bị đánh phá hoàn toàn. Nhưng nhờ sự phối hợp nhanh chóng và quyết đoán, toàn bộ hàng hóa đã được bảo toàn.
Sau trận đó, người chỉ huy nhận xét:
– Trên tuyến đường này, không chỉ cần tay lái vững mà còn cần bản lĩnh thép.
Sau nhiều năm gắn bó với Trường Sơn, Nguyễn Văn Tâm trở thành một trong những lái xe giàu kinh nghiệm của đơn vị. Anh thuộc từng khúc cua, từng đoạn dốc, từng vị trí có thể trú ẩn an toàn khi có máy bay địch.
Sau ngày đất nước thống nhất, anh trở về quê hương, tiếp tục làm nghề lái xe vận tải dân sự. Mỗi khi đi qua những con đường mới rộng rãi, anh thường nhớ lại những đêm vượt Trường Sơn đầy bom đạn, nơi mà mỗi vòng quay bánh xe đều gắn với sự sống còn của đồng đội ngoài mặt trận.
Câu chuyện về người lái xe trên tuyến lửa nhắc nhở rằng, trong thời hoa lửa, có những con người lặng lẽ giữ cho mạch vận chuyển không ngừng nghỉ. Họ không trực tiếp cầm súng, nhưng mỗi chuyến xe an toàn là một phần sức mạnh góp vào chiến thắng chung của dân tộc.


