NGƯỜI LÁI XE TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN
Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng mỗi khi nhắc đến những chuyến xe trên tuyến đường Trường Sơn, ông Phạm Văn Khải vẫn nhớ như in từng khúc cua, từng con dốc và từng hố bom mà mình đã đi qua.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Một thời hoa lửa – NGƯỜI LÁI XE TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN
Tác giả: Lê Anh Huy
Đồng tác giả: Ban Thường Vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Phạm Văn Khải
Năm sinh : 1949
Quê quán : xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng mỗi khi nhắc đến những chuyến xe trên tuyến đường Trường Sơn, ông Phạm Văn Khải vẫn nhớ như in từng khúc cua, từng con dốc và từng hố bom mà mình đã đi qua.
Năm 1969, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ và được giao nhiệm vụ lái xe vận tải quân sự. Chiếc xe của ông không chở hành khách mà chở đạn dược, lương thực, thuốc men và những nhu yếu phẩm cần thiết cho chiến trường miền Nam. Mỗi chuyến đi đều mang theo hy vọng của đồng đội ở phía trước.
Ông kể rằng những đoàn xe thường xuất phát khi màn đêm buông xuống. Ban ngày, máy bay đối phương liên tục trinh sát và đánh phá nên việc di chuyển vô cùng nguy hiểm. Đèn xe được che kín, các lái xe chỉ bám theo tín hiệu của xe phía trước để vượt qua những cung đường nhỏ hẹp giữa rừng.
Có lần, sau một trận mưa lớn, con đường bị sạt lở nghiêm trọng. Đoàn xe buộc phải dừng lại. Không ai chờ đợi lực lượng khác đến hỗ trợ, tất cả các chiến sĩ đều xuống xe dùng cuốc, xẻng và sức người để san đất, lấp hố, mở lại đường. Đến gần sáng, đoàn xe tiếp tục lăn bánh, kịp đưa hàng đến đơn vị đúng kế hoạch.
Trong một chuyến vận chuyển khác, máy bay bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống đoàn xe. Tiếng nổ làm rung chuyển cả cánh rừng. Sau khi đợt oanh tạc kết thúc, ông cùng đồng đội lập tức kiểm tra phương tiện, cứu những người bị thương và chuyển hàng sang các xe còn hoạt động được. Không một ai nghĩ đến việc bỏ lại số hàng đang chở, bởi mọi người hiểu rằng mỗi thùng đạn, mỗi bao gạo đều góp phần vào thắng lợi của chiến trường.
Điều ông luôn trân trọng là tình đồng đội. Sau mỗi chuyến đi an toàn, mọi người lại quây quần bên bếp lửa, chia nhau từng bát cơm, kể cho nhau nghe về gia đình và quê hương. Chính những câu chuyện giản dị ấy đã tiếp thêm nghị lực để họ tiếp tục lên đường.
Mùa xuân năm 1975, những chuyến xe nối tiếp nhau tiến về phía Nam với khí thế khẩn trương. Khi nghe tin đất nước hoàn toàn thống nhất, cả đơn vị ôm nhau trong niềm vui không nói nên lời. Niềm hạnh phúc ấy càng thiêng liêng hơn khi họ nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên những cung đường Trường Sơn.
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, tiếp tục lao động và tham gia công tác Hội Cựu chiến binh. Mỗi khi được mời giao lưu với học sinh, ông luôn kể về những chuyến xe năm xưa, về lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết của những người lính vận tải.
Ông thường nhắn nhủ rằng: “Con đường đến hòa bình không chỉ được làm nên bởi những trận đánh, mà còn bởi biết bao con người âm thầm cống hiến phía sau. Các cháu hãy học tập thật tốt, sống có trách nhiệm và góp sức xây dựng đất nước để xứng đáng với sự hy



