Bài viết

NGƯỜI LÁI XE TRONG ĐÊM

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên22/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một người lái xe thường xuyên đưa người và hàng hóa qua những cung đường khó khăn.

Những chuyến đi thường bắt đầu khi trời tối.

Ông không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu con đường.

Chỉ nhớ rằng mỗi lần xuất phát, ông đều kiểm tra xe thật kỹ.

Một đêm, đồng đội hỏi:

“Anh không sợ à?”

Ông cười:

“Sợ chứ. Nhưng xe phải đến nơi.”

Đó là công việc của ông.

Không có những khoảnh khắc hào nhoáng.

Chỉ có vô lăng, con đường và những chuyến đi nối tiếp nhau.

Có lần ông gặp một người lính trẻ vừa nhận thư nhà.

Chàng trai đọc thư rồi cười suốt quãng đường.

Ông hỏi:

“Nhà có tin vui à?”

Anh đáp:

“Mẹ bảo cây xoài đã ra quả.”

Người lái xe bật cười.

“Chuyện thế mà cũng vui.”

Người lính nói:

“Vì tôi nhớ nhà.”

Ông hiểu.

Những câu chuyện nhỏ từ quê nhà có thể trở thành niềm vui lớn đối với người xa quê.

Sau chiến tranh, người lái xe trở về cuộc sống bình thường.

Nhưng mỗi khi nghe tiếng động cơ xe, ông lại nhớ những năm tháng cũ.

Ông không kể mình đã làm được điều gì lớn.

Ông chỉ nói:

“Tôi lái xe.”

Nhưng những chuyến xe ấy đã đưa con người, thư từ và hàng hóa đi qua những chặng đường mà họ cần phải đi.

Có những người không đứng ở tuyến đầu nhưng vẫn góp phần quan trọng bằng công việc của mình.

Lịch sử được tạo nên từ những con người như thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn