Bài viết

Người lái xe Trường Sơn

Ninh Bình06/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vừa dắt chiếc xe đạp vào sân thì đã nghe tiếng cười giòn giã vọng ra từ phòng khách. Tiếng cười ấy thật hiếm, bởi bố tôi vốn là người trầm tĩnh, hiền hậu nhưng ít khi sôi nổi đến vậy. Tôi ngạc nhiên bước vào thì thấy bố cùng một vị khách đang trò chuyện vui vẻ. Thấy tôi, bố mỉm cười giới thiệu:— Con gái, đây là bác Trung Trực, bạn học trung học và cũng là đồng đội cũ của bố. Bác từng là chiến sĩ lái xe Trường Sơn đấy con ạ!Bác Trực trạc tuổi bố tôi, khuôn mặt rám nắng, hiền hậu mà cương nghị. Đôi mắt bác dù hằn nhiều nếp nhăn nhưng vẫn ánh lên sự vui vẻ, ấm áp. Tôi bỗng nhớ đến “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” mà mình vừa học. Trong tâm trí tôi, hình ảnh những người lính lái xe Trường Sơn dũng cảm, lạc quan hiện lên rõ mồn một. Không ngờ hôm nay tôi lại được gặp một người như thế bằng xương bằng thịt. Tôi háo hức hỏi:— Bác ơi, bác kể cho cháu nghe về những ngày lái xe trên Trường Sơn được không ạ?Bác cười hiền:
— Sao lại không! Đó là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ chúng bác. Ngày ấy, bác lái xe chở lương thực, thuốc men, khí tài vào chiến trường miền Nam. Con đường Trường Sơn hiểm trở, bom đạn ác liệt lắm. Xe mới tinh mà chỉ vài chuyến đã vỡ kính, hỏng mui, thân xe chi chít vết xước. Vậy là cả tiểu đội toàn “xe không kính” — nhưng vẫn ngày đêm băng qua lửa đạn để tiếp tế cho chiến trường.Tôi tròn mắt hỏi:
— Lái xe như thế chắc nguy hiểm lắm bác nhỉ?Bác gật đầu:
— Nguy hiểm vô cùng. Không kính thì bụi mù trời, mắt cay xè. Mưa rừng thì xối xả, nước tạt vào mặt, vào mắt đến buốt rát. Cành cây quất vào tay, vào mặt rớm máu, nhưng chẳng ai dừng lại. Mỗi chuyến xe đến đích là một kỳ tích. Cũng có khi đang chạy, bắt gặp đồng đội đi ngược chiều, chỉ cần vẫy tay qua ô kính vỡ là lòng đã thấy ấm áp lắm rồi.Bác chợt trầm giọng:
— Nhiều người đã không trở về. Có đồng đội của bác hy sinh ngay sau vô lăng, vẫn cố lái xe vượt qua bom đạn. Ngày ấy, chúng bác luôn khắc ghi “Yêu xe như con, quý xăng như máu”. Dù có gian khổ, nguy hiểm, ai cũng chỉ mong hoàn thành nhiệm vụ để giữ vững con đường huyết mạch nối liền Bắc – Nam.Không khí trong phòng bỗng trở nên lặng đi. Tôi khẽ đọc hai câu thơ quen thuộc:“Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước
Chỉ cần trong xe có một trái tim.”Bác Trực mỉm cười, ánh mắt ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Tôi nhìn bố — ông cũng đang lặng lẽ gật đầu, như sống lại cùng những ký ức một thời oanh liệt. Trong tôi bỗng trào dâng niềm khâm phục và biết ơn sâu sắc.Tôi hiểu rằng, cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu xương và tuổi trẻ của biết bao thế hệ. Bố tôi, bác Trực, và những người lính năm xưa — họ đã sống, chiến đấu với tất cả trái tim mình. Và chính họ đã viết nên trang sử hào hùng cho Tổ quốc.Hôm ấy, tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn. Tôi thầm tự nhủ phải sống tốt, học tập chăm chỉ để xứng đáng với những con người đã hy sinh thầm lặng cho đất nước. Cảm ơn bác Trực — người lính lái xe Trường Sơn năm xưa — đã cho tôi hiểu thêm ý nghĩa của hai chữ “hòa bình”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn