Người lái xe Trường Sơn
Nguyễn Văn Tấn – Người lái xe Trường Sơn
Nguyễn Văn Tấn quê Quảng Bình, là một trong những người lái xe trên tuyến đường Trường Sơn.
Chiếc xe của anh cũ kỹ, nhiều lần hỏng giữa rừng. Nhưng Tấn luôn nói:
“Xe còn chạy được thì còn đi.”
Những chuyến xe thường diễn ra vào ban đêm. Đèn xe phải che bớt để tránh bị phát hiện. Hai bên đường là rừng sâu và những hố bom.
Tấn có người bạn lái xe tên Bình.
Hai người thường ngồi bên nhau sau mỗi chuyến đi.
Bình hỏi:
“Sau chiến tranh cậu làm gì?”
Tấn đáp:
“Về quê trồng cây.”
“Trồng gì?”
“Cây ăn quả.”
“Không lái xe nữa à?”
“Lái đủ rồi.”
Một đêm mưa lớn, đoàn xe nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng.
Đường trơn, nhiều đoạn bị bom phá.
Tấn vẫn cho xe tiến lên.
Khi đến một đoạn cua, máy bay xuất hiện. Tấn phát hiện một chiếc xe phía trước bị trúng bom.
Anh dừng xe, chạy xuống cứu đồng đội.
Một vụ nổ khác xảy ra.
Tấn hy sinh.
Chiếc xe của anh bị hư hỏng nặng nhưng hàng hóa vẫn được bảo vệ.
Nhiều năm sau, Bình trở lại quê Tấn.
Anh tìm đến ngôi nhà nhỏ bên cánh đồng.
Mẹ Tấn đã già.
Bình nói:
“Anh Tấn trước khi mất vẫn nhắc chuyện về quê trồng cây.”
Bà cụ cười buồn:
“Nó thích trồng cây từ bé.”
Bình đi ra sau nhà.
Ở đó có một cây xoài lớn.
Bà cụ nói:
“Ngày nó nhập ngũ, nó trồng đấy.”
Bình đứng dưới tán cây rất lâu.
Anh đưa tay chạm vào thân cây.
Chiến tranh đã lấy đi một người lính.
Nhưng cây xoài vẫn lớn lên từng năm.
Và mỗi mùa quả chín, gia đình lại nhớ rằng có một chàng trai từng hứa sẽ trở về trồng thêm nhiều cây nữa.



