Người lái xe Trường Sơn – “Bánh xe lăn giữa bom rơi”
Những năm 1968–1973, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, mỗi đêm hàng nghìn chiếc xe tải chở hàng, đạn, lương thực, xăng dầu vượt qua đèo dốc, bom rơi và suối sâu để tiếp tế cho chiến trường miền Nam. Trong số những người lái xe ấy có anh Nguyễn Văn Bình, quê ở Nghệ An, khi đó mới 24 tuổi.
Những năm 1968–1973, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, mỗi đêm hàng nghìn chiếc xe tải chở hàng, đạn, lương thực, xăng dầu vượt qua đèo dốc, bom rơi và suối sâu để tiếp tế cho chiến trường miền Nam. Trong số những người lái xe ấy có anh Nguyễn Văn Bình, quê ở Nghệ An, khi đó mới 24 tuổi.
Anh Bình lái chiếc xe Zin 157 – chiếc xe cũ kỹ mà anh gọi vui là “người bạn đồng hành giữa rừng”. Nhiệm vụ của anh là chở xăng và đạn từ Hà Tĩnh vào khu vực A Lưới (Thừa Thiên Huế). Con đường đầy hiểm nguy: bom Mỹ đánh phá ngày đêm, có lúc phải chạy xuyên trong mưa bom hoặc qua cầu tạm chỉ còn trụ gỗ.
Có lần, đoàn xe đang chạy qua đèo Mụ Giạ thì bị máy bay Mỹ phát hiện. Cả đoàn vội tắt máy, ẩn xe dưới tán cây rừng. Khi máy bay ném bom trúng một xe chở đạn phía trước, ngọn lửa bùng lên dữ dội. Không kịp nghĩ gì, anh Bình lao ra, cắt dây chằng, tháo từng thùng xăng khỏi xe để tránh nổ lan. Lúc đó, da anh bị bỏng, tóc cháy xém, nhưng anh vẫn cười:
“Xe còn chạy được là còn đường, còn đường là còn chiến trường!”
Sau đó, anh tiếp tục lái xe suốt đêm, đưa hàng vào đến điểm tập kết an toàn. Sáng hôm sau, anh mới ngất vì kiệt sức. Khi tỉnh lại, anh chỉ hỏi một câu: “Hàng có tới nơi không?”
Đồng đội kể rằng, trong suốt 5 năm, anh Bình lái xe hơn 300 chuyến qua Trường Sơn, không để thất thoát một thùng hàng nào. Sau chiến tranh, anh trở về quê, sống giản dị, vẫn giữ chiếc vô-lăng cũ như một kỷ vật thiêng liêng.



