Người lái xe Trường Sơn – Hành trình xuyên núi rừng
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một con đường huyền thoại mang tên Đường Trường Sơn – đường mòn Hồ Chí Minh. Hàng vạn chiến sĩ đã ngã xuống trên con đường ấy. Và cũng có những người đã sống sót thần kỳ, trở thành biểu tượng của ý chí và nghị lực. Một trong số đó là Anh hùng Bùi Đình Chiến – người lái xe Trường Sơn với hàng trăm chuyến xe chở vũ khí vượt qua mưa bom bão đạn.
Bùi Đình Chiến sinh năm 1947 tại xã Yên Lạc, huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình. Lớn lên trong một gia đình nghèo, cha mất sớm, mẹ tần tảo nuôi sáu người con. Năm 1965, khi vừa tròn 18 tuổi, chàng thanh niên Bùi Đình Chiến xin mẹ lên đường nhập ngũ. Người mẹ già nước mắt lưng tròng tiễn con, không biết rằng đứa con ấy sẽ có một hành trình phi thường đến thế.
Những chuyến xe không nghỉ:
Sau thời gian huấn luyện, Bùi Đình Chiến được phân công làm lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của ông là lái những chiếc xe tải chở đầy vũ khí, đạn dược từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Hồi ức về những ngày tháng ấy, ông kể: “Ngày nào cũng là ngày chiến đấu. Máy bay địch trinh sát suốt ngày đêm. Chỉ cần thấy khói bụi, chúng sẽ bắn phá. Mình phải lái xe trong đêm tối, tắt đèn, chỉ dựa vào ánh trăng và sự quen thuộc với địa hình.”
Có những đêm, ông lái liên tục 10, 12 tiếng đồng hồ. Xe nổ máy là không được tắt, vì một lần khởi động lại có thể làm lộ vị trí. Ăn uống chỉ là nắm cơm nguội và chút muối vừng, nghỉ ngơi thì ngủ gục ngay trên vô lăng.
Những lần suýt chết:
Hành trình Trường Sơn không bao giờ an toàn. Bùi Đình Chiến đã có nhiều lần suýt mất mạng.Một lần, chiếc xe của ông bị máy bay địch phát hiện. Hàng loạt quả bom được thả xuống. Ông lao xe vào bụi cây rậm rạp, nhảy ra ngoài và lăn xuống vệ đường. Bom nổ gần đó, đất đá tung tóe. Khi ông tỉnh dậy, chiếc xe đã bốc cháy. Đồng đội tưởng ông đã chết. Nhưng ông vẫn sống.
Một lần khác, xe ông bị trúng mìn khi đang chở đầy đạn dược. Ông bị văng ra khỏi ca bin, ngất đi. Đồng đội đưa ông về trạm quân y trong tình trạng hôn mê, chân trái bị thương nặng, chân phải gần như không còn nguyên vẹn. Ai cũng nghĩ ông sẽ chết, hoặc ít nhất sẽ không bao giờ đi lại được nữa. Nhưng sau hai tháng điều trị, Bùi Đình Chiến đã đứng dậy và xin tiếp tục lái xe.
Tổng cộng, ông đã tham gia hơn 200 chuyến xe dọc Trường Sơn, vận chuyển hàng trăm tấn vũ khí, lương thực vào chiến trường. Có những chuyến xe ông lái liên tục suốt 5 ngày đêm, chỉ dừng lại khi hết xăng hoặc khi xe hỏng nặng không thể chạy tiếp.
Những đồng đội không về:
Điều khiến Bùi Đình Chiến đau đớn nhất không phải là những vết thương trên cơ thể, mà là những người đồng đội đã không thể trở về.
“Tôi nhớ mãi một cậu lái xe tên Quảng, người Thanh Hóa. Cậu ấy mới 19 tuổi. Chúng tôi thường chạy cùng đoàn. Một lần, xe cậu ấy bị trúng bom. Tôi chạy đến thì chỉ còn thấy chiếc xe cháy đen. Cậu ấy ra đi lúc 3 giờ sáng, trời mưa tầm tã. Tôi đã khóc như mưa ngày hôm đó.”
Những câu chuyện như thế còn rất nhiều. Mỗi tấm gương hy sinh là một nỗi đau, nhưng cũng là một niềm tự hào.
Sau chiến tranh:
Sau ngày đất nước thống nhất, Bùi Đình Chiến trở về quê hương với bao thương tích trên người. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng ông không bao giờ kể nhiều về những chiến công của mình. Với ông, điều quan trọng nhất là được sống, được chứng kiến đất nước hòa bình, được nhìn thấy những đứa con, đứa cháu lớn lên trong độc lập tự do.
Giờ đây, ở tuổi ngoài 70, ông vẫn thường lặng lẽ đi thăm các đồng đội cũ, thắp nén nhang tưởng nhớ những người đã ngã.



