Người lái xe Trường Sơn – “Sống bám đường, chết kiên cường”
Năm 1968, giữa đại ngàn Trường Sơn, hàng ngàn lái xe ngày đêm vận chuyển hàng ra chiến trường. Trong số họ có Nguyễn Văn Tâm, tài xế thuộc Đoàn 559 – lực lượng phụ trách tuyến vận tải đường mòn Hồ Chí Minh.
Năm 1968, giữa đại ngàn Trường Sơn, hàng ngàn lái xe ngày đêm vận chuyển hàng ra chiến trường. Trong số họ có Nguyễn Văn Tâm, tài xế thuộc Đoàn 559 – lực lượng phụ trách tuyến vận tải đường mòn Hồ Chí Minh.
Anh mới 22 tuổi, quê ở Nghệ An, nhưng đã lái hàng trăm chuyến qua “tọa độ lửa” – nơi bom Mỹ dội xuống không ngớt.
Đêm ấy, đoàn xe chở xăng bị máy bay Mỹ phát hiện. Tiếng còi hú, ánh pháo sáng loang rực cả khu rừng. Một xe trúng bom, lửa bốc cháy dữ dội, đe dọa thiêu rụi cả đoàn.
Không do dự, Nguyễn Văn Tâm lao khỏi ca-bin, cắt dây kéo, đẩy chiếc xe bốc cháy ra khỏi đội hình. Anh bị bỏng nặng, tóc cháy sém, da rộp phồng, nhưng vẫn cố nổ máy lái xe ra xa rồi mới nhảy khỏi buồng lái.
Khi được đồng đội cứu, anh chỉ thều thào nói:
“Xe còn, đường còn… còn đường là còn chiến trường.”
Sau khi hồi phục, anh lại xin trở lại đơn vị, tiếp tục bám đường.
Người ta gọi anh là “Người lái xe không sợ bom đạn”, một trong hàng nghìn người hùng vô danh của Trường Sơn.
👉 Ý nghĩa: Anh Tâm và đồng đội là hình ảnh của thế hệ thanh niên Việt Nam thời kháng chiến – coi Tổ quốc là đích đến, sẵn sàng hi sinh để giữ mạch máu giao thông cho miền Nam.



