Bài viết

NGƯỜI LÁI XE TRƯỜNG SƠN TỪ SUỐI QUYỀN

Lào Cai22/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bàn Văn Phúc, sinh năm 1950, quê ở xã cũ Suối Quyền, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước với nhiệm vụ lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Cuộc đời quân ngũ của ông gắn liền với những cung đường rừng đầy bom đạn, nơi mỗi chuyến xe đều là một cuộc chiến với hiểm nguy.

Tuổi thơ của ông Phúc gắn với núi rừng Suối Quyền, nơi cuộc sống còn nhiều khó khăn. Gia đình đông anh em, từ nhỏ ông đã quen với việc lên nương, chăn trâu và phụ giúp cha mẹ làm ruộng. Thế nhưng, khi đất nước bước vào giai đoạn chiến tranh ác liệt, ông quyết định tạm gác cuộc sống bình yên của bản làng để lên đường nhập ngũ.

Năm 1969, ông tham gia quân đội và sau thời gian huấn luyện được điều vào đơn vị vận tải quân sự. Do biết sửa máy từ nhỏ và nhanh nhẹn, ông được giao học lái xe tải phục vụ chiến trường. Từ đó, cuộc đời người lính của ông gắn với vô lăng, những đoàn xe nối dài trong đêm tối và những cung đường Trường Sơn đầy khói lửa.

Ông kể rằng lái xe thời chiến vô cùng nguy hiểm. Ban ngày xe phải giấu kín dưới tán rừng để tránh máy bay địch phát hiện, đêm xuống mới bắt đầu hành quân. Đường Trường Sơn khi ấy gồ ghề, lầy lội, nhiều đoạn chỉ đủ cho một chiếc xe đi qua. Có lúc xe vừa chạy vừa nghe tiếng bom nổ vọng từ xa, ai cũng căng thẳng nhưng vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ.

Kỷ niệm mà ông nhớ nhất là vào năm 1972. Hôm ấy, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chở lương thực và thuốc men vào chiến trường miền Nam. Khi đoàn xe đang di chuyển qua một con dốc lớn thì bất ngờ máy bay địch xuất hiện ném bom xuống khu vực gần đó.

Tiếng nổ vang trời khiến đất đá đổ xuống mặt đường. Một chiếc xe đi trước bị sa xuống hố bom, chặn ngang lối đi. Nếu không giải quyết kịp thời, cả đoàn xe sẽ mắc lại giữa khu vực nguy hiểm.

Trong lúc nhiều người còn đang loay hoay tìm cách xử lý, ông Phúc đã nhanh chóng lùi xe vào vị trí an toàn rồi cùng đồng đội dùng xẻng, cuốc và dây kéo để cứu chiếc xe bị mắc kẹt. Bom vẫn nổ ở phía xa, đất đá liên tục rung chuyển nhưng không ai bỏ vị trí.

Sau gần hai giờ làm việc khẩn trương trong đêm tối, chiếc xe cuối cùng cũng được kéo lên an toàn và đoàn vận tải tiếp tục hành quân. Khi hoàn thành nhiệm vụ trở về, đơn vị đã biểu dương tinh thần dũng cảm và trách nhiệm của ông Phúc cùng đồng đội.

Ông nói rằng thời ấy ai cũng trẻ, ai cũng sợ bom đạn, nhưng điều khiến họ mạnh mẽ hơn chính là suy nghĩ rằng phía trước còn biết bao đồng đội đang chờ lương thực và thuốc men để chiến đấu.

Những năm tháng trên tuyến lửa Trường Sơn cũng để lại cho ông nhiều kỷ niệm xúc động. Có những đêm cả đoàn xe phải dừng lại giữa rừng sâu vì mưa lớn, anh em bộ đội quây quần bên bếp lửa nhỏ, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm. Chính tình đồng đội ấy đã giúp họ vượt qua mọi gian khổ của chiến tranh.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Bàn Văn Phúc trở về quê hương Suối Quyền cũ. Từ người lính lái xe năm xưa, ông trở thành người nông dân cần cù, gắn bó với ruộng nương và cuộc sống bản làng. Ông chăm chỉ lao động, phát triển kinh tế gia đình và tích cực tham gia công tác địa phương.

Không chỉ vậy, ông còn thường xuyên tham gia gặp gỡ thanh niên, kể lại những câu chuyện chiến tranh để giáo dục truyền thống yêu nước và tinh thần đoàn kết. Ông luôn nhắc con cháu rằng: “Ngày trước cha ông giữ những chuyến xe để giữ đất nước. Hôm nay các con phải cố gắng học tập để xây dựng quê hương.”

Trong quá trình tham gia kháng chiến, ông được Nhà nước trao tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang cùng nhiều giấy khen của đơn vị vận tải quân sự. Nhưng điều khiến ông hạnh phúc nhất là được sống trong hòa bình và nhìn thấy quê hương đổi mới từng ngày.

Hiện nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn giữ thói quen chăm sóc vườn cây, nuôi gia súc và tham gia sinh hoạt Hội Cựu chiến binh của xã. Với bà con trong bản, ông không chỉ là một cựu chiến binh mà còn là người kể chuyện chiến tranh bằng tất cả niềm tự hào và tình yêu quê hương sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn