NGƯỜI LÁI XE TRƯỜNG SƠN VÀ KÝ ỨC VƯỢT "CỬA TỬ"
Đối với những người lính lái xe vận tải, địa danh Quán Hàu là một "cột mốc sinh tử". Ông Chiến kể lại, mỗi lần lái xe từ Bắc vào, cứ nhìn thấy dòng sông Nhật Lệ là tim lại đập nhanh hơn. Không phải vì sợ, mà vì sự căng thẳng tột độ khi đối mặt với cái chết.
Ký ức sâu đậm nhất là cảm giác ngồi trong cabin đóng kín cửa kính, tắt đèn pha, tay ghì chặt vô lăng, mắt căng ra nhìn theo đốm sáng mờ ảo của các cô gái TNXP dẫn đường. Tiếng động cơ xe gầm gừ hòa lẫn tiếng phà rẽ nước và tiếng bom nổ đì đùng xung quanh tạo nên một bản hòa âm rợn người.
Ông nhớ có lần, xe ông bị sa lầy ngay mép phà do hố bom mới nổ. Máy bay địch đang vòng lại. Ngay lập tức, hàng chục người dân Quán Hàu, bất chấp hiểm nguy, lao ra dùng đòn bẩy, dây thừng, hò dô đẩy chiếc xe 5 tấn của ông lên phà. Ông nhìn qua gương chiếu hậu, thấy những bóng người ngã dúi dụi vì bùn trơn nhưng lại bật dậy ngay. Khi xe lên được phà an toàn, ông chỉ kịp thò đầu ra hét lớn: "Cảm ơn bà con! Quyết thắng!". Tiếng đáp lại vang vọng giữa sông nước: "Đi mạnh giỏi nghe con!". Đó là động lực để ông vững tay lái suốt ngàn dặm Trường Sơn.



