Người lái xe vượt đèo – giữ nhịp sống giữa đại ngàn
Con đường từ thị trấn vào các bản vùng cao Lai Châu không phải là đường – mà là thử thách. Nó uốn lượn như một con rắn khổng lồ, một bên là vách núi, một bên là vực sâu. Mùa mưa, đất đá sạt lở bất cứ lúc nào.
Lò Văn Hưng đã gắn bó với con đường ấy hơn 20 năm.
Ông là tài xế chở hàng: gạo, muối, thuốc men… những thứ tưởng chừng bình thường nhưng lại là “mạch sống” của bản làng. Mỗi chuyến đi là một lần đánh cược.
Một đêm mưa, khi đang đổ đèo, xe của ông bất ngờ trượt bánh. Chiếc xe nghiêng dần về phía vực. Trong khoảnh khắc ấy, ông có thể nhảy ra để giữ mạng sống. Nhưng phía sau là hàng hóa – là thuốc cho trạm y tế, là gạo cho cả bản.
Ông nghiến răng, giữ chặt vô lăng, điều chỉnh từng chút một. Bánh xe trượt trên bùn, tim ông đập dồn dập. Cuối cùng, chiếc xe dừng lại… chỉ cách mép vực vài gang tay.
Khi đến bản, người dân chạy ra đón. Một cụ già nắm tay ông, nói:
“Nếu không có chú, bản này không biết sống sao…”
Ông chỉ cười hiền:
“Tôi chỉ lái xe thôi mà.”
Nhưng thực ra, ông đang giữ cho cuộc sống nơi đây không bị đứt gãy.



