Người lái xe vượt trọng điểm ATP
Câu chuyện kể về một lái xe Trường Sơn đã hy sinh khi cố đưa chiếc xe chở đạn vượt qua trọng điểm ATP trên tuyến đường 20 Quyết Thắng năm 1971.
Cựu chiến binh Lê Văn Đạt, sinh năm 1949, từng là lái xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm 1971. Ông kể rằng trong số những nơi nguy hiểm nhất trên đường 20 Quyết Thắng, trọng điểm ATP là khu vực khiến nhiều người lính lái xe luôn nhớ mãi. Theo lời ông Đạt, ATP là tên ghép của ba cua chữ A, ngầm Ta Lê và đèo Phu La Nhích. Đây là đoạn đường hẹp, nhiều dốc cao và thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá để cắt đứt tuyến vận chuyển vào miền Nam. Ông nhớ nhất đêm ngày 18 tháng 8 năm 1971. Hôm đó, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chở đạn vượt qua trọng điểm ATP để kịp đưa vào chiến trường phía Nam. Đoàn xe phải xuất phát lúc trời tối và tắt hết đèn để tránh bị máy bay phát hiện. Trong đoàn xe có một lái xe tên Nguyễn Văn Tấn, quê ở Thái Bình, mới 24 tuổi. Tấn là người rất gan dạ và nổi tiếng trong đơn vị vì nhiều lần vượt trọng điểm an toàn dù bom đạn rất ác liệt. Khi đoàn xe đi đến gần ngầm Ta Lê thì bất ngờ bị máy bay địch phát hiện. Pháo sáng rơi trắng cả bầu trời, từng loạt bom liên tiếp dội xuống hai bên đường khiến đất đá sạt lở và nhiều xe phải dừng lại. Ông Đạt kể rằng đúng lúc ấy, chiếc xe chở đạn của Tấn bị hỏng máy giữa đoạn đường hẹp. Nếu chiếc xe nằm lại ở đó, cả đoàn phía sau sẽ bị tắc nghẽn và có nguy cơ bị bom đánh trúng. Tấn cố khởi động lại xe nhiều lần nhưng không được. Trong khi bom vẫn tiếp tục rơi rất gần, anh quyết định mở nắp capo rồi chui xuống gầm xe để sửa. Chỉ vài phút sau, động cơ xe nổ máy trở lại. Tấn lập tức lái xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm để nhường lối cho cả đoàn phía sau tiếp tục đi. Nhưng khi chiếc xe vừa qua khỏi ngầm thì một quả bom rơi xuống rất gần. Chiếc xe chở đạn bốc cháy dữ dội giữa đêm tối. Ông Đạt kể rằng anh em trong đoàn cố lao tới cứu nhưng không thể đến gần vì lửa và đạn trên xe bắt đầu phát nổ. Tấn đã hy sinh ngay trên cabin chiếc xe của mình. Nhờ chiếc xe được đưa ra khỏi điểm tắc nghẽn, cả đoàn xe phía sau vẫn tiếp tục hành quân an toàn và đưa được đạn vào chiến trường đúng thời gian quy định. Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc đến trọng điểm ATP, ông Đạt vẫn nhớ đến ánh lửa bùng lên từ chiếc xe chở đạn đêm ấy. Với ông, Tấn mãi mãi là người lái xe Trường Sơn đã ở lại trên con đường vận tải để đồng đội được đi tiếp.



