Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người làm náo động Sài Gòn

Vĩnh Long22/08/2026xã Nguyễn Lương Bằng (Xã Nguyễn Lương Bằng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Thành Trung (tên thật là Đinh Khắc Chung, sinh năm 1945, tại Bến Tre) là người trực tiếp lái máy bay ném bom xuống Dinh Độc Lập và chỉ huy Phi đội Quyết thắng ném bom sân bay Tân Sơn Nhất, góp phần vào thắng lợi của Chiến dịch Hồ Chí Minh, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

 Hai cha con cùng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh

Tôi đến thăm anh tại ngôi nhà rợp bóng cây ở phường 6, quận Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh. Ở tuổi 80, anh còn khỏe, vẫn nụ cười tươi quen thuộc đón khách. Gợi lại chuyện cũ, anh kể cho tôi nghe thật mạch lạc: “Cuối tháng 4-1975, tại sân bay Đà Nẵng, tôi trở thành người huấn luyện lái máy bay chiến đấu A-37 để có một phi đội 5 người tác chiến được ngay. Có lẽ trong lịch sử quân sự, không có lớp huấn luyện chuyển loại máy bay nào nhanh đến thế. Phi công ta giỏi thật, chỉ quen lái máy bay MiG của Liên Xô, vậy mà sau mấy ngày luyện tập cấp tốc đã hăng hái lái máy bay A-37 của Mỹ đi chiến đấu trên vùng trời chưa hề quen thuộc. Huấn luyện xong, chúng tôi bay vào sân bay Thành Sơn (nay là sân bay Phan Rang) để sẵn sàng cất cánh đánh sân bay Tân Sơn Nhất.

Lúc đó, Sài Gòn vẫn còn khoảng 3.000 cố vấn, nhân viên Mỹ. Nếu chúng bỏ Sài Gòn thì ngụy quân, ngụy quyền sụp đổ tinh thần, cuốn gói chạy theo luôn. Chủ trương khôn khéo của ta là đánh vào sân bay, nhưng vẫn để dành đường cất hạ cánh cho người Mỹ tranh thủ chạy về nước trót lọt. Vì vậy chúng tôi không ném bom phá hỏng đường băng. Nếu để quân Mỹ ùn lại Sài Gòn không về Mỹ sớm sẽ thêm phức tạp tình hình.

Trên lệnh cho chúng tôi phải đánh sân bay Tân Sơn Nhất vào 12 giờ trưa 28-4-1975. Tôi báo cáo và xin ý kiến: “Buổi trưa không phải là giờ nghỉ của không quân ngụy. Lúc này bọn chúng đều sẵn sàng ngồi trong máy bay. Ta đánh cũng được nhưng sẽ thương vong lớn bởi vì chúng sẽ dùng máy bay F-5E tiêu diệt A-37 dễ dàng. Đề nghị đánh vào lúc sau 16 giờ, thời điểm chúng giao ca. Hơn nữa đánh xong, nhập nhoạng tối, máy bay ta tắt đèn cơ động, chúng có đuổi theo cũng rất khó”.

Được trên chấp thuận, chiều 28-4, phi đội chúng tôi bất ngờ xuất kích từ sân bay Thành Sơn nhằm hướng sân bay Tân Sơn Nhất, rồi trút bom xuống đó một cách mau lẹ, chính xác.

Đúng như cấp trên nhận định, trận đánh của Phi đội Quyết thắng như một đòn “knock out” đối với Mỹ-ngụy, bởi nơi tập kết để rút chạy không còn an toàn nữa. Ngay đêm đó, từ Tòa đại sứ Mỹ, lệnh trốn chạy đã phát ra. Máy bay trực thăng bay gầm gào trên bầu trời Sài Gòn để bốc từng toán lính Mỹ lên máy bay tháo chạy. Trước cảnh tượng quan thầy rối loạn ấy, ngụy quân, ngụy quyền càng nao núng cực độ. Và kết cục là hơn một ngày sau đó, chúng đầu hàng không điều kiện. Thành phố Sài Gòn không hề đổ nát, mọi người dân sống bình yên đón chào Quân giải phóng tiến vào.

- Có điều bí mật mọi người muốn biết là anh đã “sổ lồng” về vùng giải phóng bằng cách nào? Có “kịch bản” sẵn không? - tôi hỏi.

- Từ khi nhận lệnh bí mật của tổ chức, tôi vừa mừng vừa lo, tính toán mọi bề, chỉ sợ lỡ mình hành động sơ ý một chút là tan vỡ hết kế hoạch. Tôi không sợ hy sinh, chỉ sợ hỏng việc lớn của cách mạng. Chờ đến sáng 8-4-1975, tôi mới có thời cơ thực hiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn