Người lãnh đạo yêu con chữ giữa làng quê
Không chỉ quan tâm đến chuyện ruộng đồng, ông luôn nhắc Hội Nông dân phải lo cả “cái chữ” cho bà con. Trong một buổi làm việc, ông dừng lại rất lâu bên lớp xóa mù chữ của xã. Ông nói: “Hết đói phải hết dốt, có chữ mới đổi đời”. Lời dặn ấy được cán bộ địa phương ghi nhớ suốt nhiều năm.
Một buổi chiều ở vùng trung du Bắc Giang, ông tình cờ nghe tiếng đánh vần vọng ra từ căn nhà nhỏ. Bên trong là lớp học xóa mù cho phụ nữ nông thôn. Ông bước vào, ngồi lặng lẽ phía cuối lớp, nhìn những bàn tay chai sạn run run cầm bút. Khi buổi học kết thúc, ông đứng dậy nói: “Bà con chăm làm, chăm học thế này thì nông thôn mình sớm khá thôi”. Trước khi rời đi, ông đề nghị địa phương hỗ trợ thêm đèn, bàn ghế và tài liệu cho lớp. Ít lâu sau, phong trào học chữ lan rộng khắp xã. Người dân bảo nhau: “Chủ tịch Hội lo cho dân cả cái chữ, cái bụng lẫn cái đầu”. Câu chuyện ấy vẫn được kể lại như một minh chứng cho tấm lòng nhân văn và tư duy đổi mới của ông.



