Người lấp hố
Trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh, ở một bản làng miền núi có cô gái tên Hòa. Vừa tròn mười bảy tuổi, Hòa đã xin tham gia đội thanh niên xung phong mở đường ra tiền tuyến. Dù tuổi còn trẻ, cô luôn mang trong tim tình yêu nước tha thiết và ý chí kiên cường. Công việc của đội Hòa rất vất vả. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm mọi người ra đường vá hố bom, khuân đá, chặt cây, dẫn đường cho xe qua núi. Những con đường ngoằn ngoèo hiểm trở thường xuyên bị đánh phá, nhưng cứ hỏng đâu là sửa đó, không để mạch giao thông bị gián đoạn. Hòa là người nhanh nhẹn và gan dạ nhất đội. Mỗi đêm, cô thường cầm chiếc đèn bão chạy trước đoàn xe để soi đường. Ánh đèn vàng nhỏ bé giữa núi rừng tối đen lung linh như một bông hoa rực sáng. Đồng đội trìu mến gọi cô là “Hoa lửa Trường Sơn”. Một lần, sau trận bom lớn, đất đá vùi kín đoạn đường đèo quan trọng. Nếu không dọn kịp, đoàn xe chở thuốc men cho chiến trường sẽ phải dừng lại. Không quản hiểm nguy, Hòa cùng đồng đội dùng cuốc xẻng đào đất, chuyển đá suốt đêm. Tay phồng rộp, quần áo lấm lem nhưng không ai than vãn. Gần sáng, con đường đã được thông. Những chiếc xe nối nhau vượt đèo an toàn. Tài xế xe cuối cùng dừng lại, giơ tay chào đội thanh niên xung phong. Hòa đứng bên vệ đường, chiếc đèn vẫn sáng trong tay, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt đầy bùn đất. Nhiều năm sau, chiến tranh lùi xa, Hòa trở về quê hương làm cô giáo dạy trẻ. Nhưng người dân nơi ấy vẫn kể cho con cháu nghe về cô gái nhỏ mang ánh đèn soi đường giữa khói lửa năm xưa. Câu chuyện hoa lửa thời xưa giúp chúng ta hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, tuổi trẻ và lòng dũng cảm của thế hệ đi trước.



