Cựu chiến binh

Người lấy máy của địch để đánh địch-NDC

Ông Ngô Xuân Nuồi — một cựu chiến binh từng tham chiến tại chiến trường Quảng Trị trong thời chiến tranh chống Mỹ — kể rằng lúc mới 16 tuổi, ông quyết định đăng ký nhập ngũ dù tuổi đời còn rất trẻ. Khi đó, cô ruột của ông đã phản đối dữ dội và đuổi ông bằng đòn gánh khắp làng vì lo sợ cho mạng sống của cháu trai. Nhưng ông vẫn kiên quyết lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc.

Hà Tĩnh10/04/2026ĐẶNG HÀ TRÀ MY (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Ngô Xuân Nuồi — một cựu chiến binh từng tham chiến tại chiến trường Quảng Trị trong thời chiến tranh chống Mỹ — kể rằng lúc mới 16 tuổi, ông quyết định đăng ký nhập ngũ dù tuổi đời còn rất trẻ. Khi đó, cô ruột của ông đã phản đối dữ dội và đuổi ông bằng đòn gánh khắp làng vì lo sợ cho mạng sống của cháu trai. Nhưng ông vẫn kiên quyết lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc.

🔹 Những ngày đầu hành quân vào Quảng Trị

Ông kể rằng khi bước vào chiến trường, đơn vị phải hành quân liên tục trên đường dài, mang theo rất ít lương thực. Đồng đội của ông — “anh nuôi” trong trung đội — thường xuyên đổi giữ đồ đạc lấy thực phẩm tươi để cả đội có thể ăn đầy đủ hơn, dù chỉ là những bữa cơm giản dị với cây chuối rừng nấu ruốc cá — món mà đến bây giờ ông vẫn nhớ rõ vì đó là “thứ ngon nhất giữa rừng sâu bom đạn”.

🔹 Trận chiến căng thẳng và kỹ năng chiến đấu

Trong chiến trường, ông giữ vai trò trung đội phó trung đội thông tin, thuộc Tiểu đoàn I — Sư đoàn 325. Công việc của ông là đảm bảo liên lạc truyền tin giữa các chiến sĩ và cấp chỉ huy — một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng bởi thông tin quyết định sinh tử.

Bom đạn khốc liệt, máy móc thiết bị thường xuyên hỏng, nên truyền tin phải dựa vào sức người, ròng rã giữa các trận mưa đạn, nơi từng giây phút chậm trễ có thể gây hậu quả nghiêm trọng.

🔹 Sáng kiến táo bạo: dùng máy địch để đánh địch

Một trong những điều khiến ông nhớ nhất là ý tưởng táo bạo mà ông đề xuất trong chiến dịch:
➡️ Thu nhặt máy thông tin vô tuyến của địch và tái sử dụng nó cho hệ thống liên lạc của ta, sau đó mã hóa tin bằng tiếng lóng để tránh bị địch giải mã.
Ông kể rằng lúc đầu ý tưởng này khiến nhiều người ngạc nhiên, nhưng nó lại giúp truyền tin nhanh hơn giữa các đơn vị, góp phần hoàn thành nhiệm vụ quan trọng.

Ông kể lại chuyện này một cách nhẹ nhàng, kèm theo cả những tiếng cười nhỏ khi nhớ lại lời trêu đùa của đồng đội trong những giây phút căng thẳng giữa chiến trường.

🔹 Sau giải phóng và cuộc đời bình dị

Sau những năm tháng chiến đấu, ông xuất ngũ, sau đó trở lại phục vụ quân đội trong những năm tiếp theo, và sau này dành nhiều năm làm việc trong tổ chức cựu chiến binh tại địa phương. Trong thời bình, ông vẫn dành thời gian tìm kiếm hài cốt đồng đội cũ và kể lại những ký ức chiến tranh cho thế hệ trẻ để họ hiểu hơn giá trị của hòa bình.

Ông từng nói với người ghi chép rằng:

Chú còn may mắn lắm! Thương các đồng chí cũng từ chảo lửa ra, nhưng không được chuyển ngành. Giờ người vất vả mưu sinh, người nằm liệt vì bệnh tật… Thương lắm!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn