Người lấy thân mình che chở túi tài liệu mật mã
Rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, Pò Hèn chìm trong tiếng pháo.
Đồn 209 nằm giữa vùng biên giới Móng Cái, khi ấy là một trong những vị trí bị tiến công dữ dội. Từ đêm hôm trước, đạn pháo đã liên tiếp trút xuống khu vực đồn. Đến khoảng 5 giờ sáng, lực lượng đối phương với quân số đông, có hỏa lực yểm trợ, bắt đầu bao vây và tiến công trận địa phòng thủ.
Trong đội hình chiến đấu hôm ấy có thượng sĩ Đoàn Tiến Phúc, nhân viên cơ yếu của đồn.
Cơ yếu là một công việc ít khi được nhìn thấy ở phía trước chiến hào. Người chiến sĩ cơ yếu tiếp nhận điện của chỉ huy, mã hóa để chuyển đi; đồng thời giải mã những bức điện từ cấp trên gửi xuống. Qua đôi tay của họ, mệnh lệnh, báo cáo và thông tin chiến đấu được giữ bí mật trên đường truyền.
Bởi vậy, bên cạnh vũ khí, người lính cơ yếu còn phải bảo vệ một thứ đặc biệt quan trọng: tài liệu mật mã.
Khi trận chiến tại Pò Hèn ngày càng ác liệt, phương tiện vô tuyến điện của đồn không còn hoạt động bình thường. Đoàn Tiến Phúc lập tức thực hiện phương án bảo vệ tài liệu trong tình huống khẩn cấp. Những tài liệu không thể mang theo được tiêu hủy; số cần thiết được ông đặt vào chiếc xắc cốt và giữ sát bên mình.
Đó không phải là một chiếc túi bình thường. Nếu tài liệu mật mã lọt vào tay đối phương, sự an toàn của hệ thống thông tin và hoạt động chỉ huy có thể bị đe dọa. Trong hoàn cảnh ấy, bảo vệ chiếc túi cũng chính là bảo vệ bí mật của đơn vị.
Nhưng Đoàn Tiến Phúc không chỉ làm nhiệm vụ cơ yếu.
Khi quân địch tràn vào trận địa, ông cùng tổ đại liên trực tiếp chiến đấu. Giữa tiếng súng, khói bụi và những đợt tiến công liên tiếp, người chiến sĩ cơ yếu vừa cầm vũ khí, vừa mang theo túi tài liệu mật mã. Dù tình thế ngày một nguy hiểm, ông vẫn không để chiếc túi rời khỏi mình.
Trong lúc chiến đấu, Đoàn Tiến Phúc bị thương nặng.
Sức lực dần cạn, nhưng ông vẫn cố ôm lấy túi tài liệu, bò vào một vị trí khuất. Không còn khả năng đưa tài liệu ra khỏi trận địa, người chiến sĩ ấy đã chọn cách cuối cùng: đặt chiếc túi dưới thân rồi nằm đè lên trên.
Ông dùng chính cơ thể mình để che giấu bí mật.
Ngày 18 tháng 2, khi lực lượng ta trở lại đồn, đồng đội tìm thấy Đoàn Tiến Phúc đã hy sinh. Ông vẫn nằm trong tư thế che chở cho chiếc xắc cốt. Túi tài liệu mật mã được bảo vệ an toàn, không rơi vào tay đối phương.
Một tư liệu khác kể rằng khi chiếc túi được đưa lên, trên đó vẫn còn những vết máu của người chiến sĩ cơ yếu.
Sự hy sinh của Đoàn Tiến Phúc không diễn ra trước một lễ đài, cũng không có người chứng kiến để ghi lại từng lời nói cuối cùng. Điều còn lại là tư thế của ông khi đồng đội tìm thấy: thân người nằm phía trên, túi tài liệu nằm phía dưới.
Tư thế ấy đã nói thay mọi lời.
Đó là lòng trung thành với Tổ quốc, với đơn vị và với nguyên tắc nghiêm ngặt của người làm công tác cơ yếu. Trong thời khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ còn được tính bằng giây, ông vẫn hoàn thành nhiệm vụ đến cùng.
Đoàn Tiến Phúc quê ở xã Bình Dương, vùng Đông Triều của tỉnh Quảng Ninh. Ngày 17 tháng 2 năm 1979, ông hy sinh cùng 44 cán bộ, chiến sĩ của Đồn 209 trong cuộc chiến đấu bảo vệ Pò Hèn. Sau này, ông được Nhà nước truy tặng Huân chương Chiến công hạng Ba.
Tên tuổi Đoàn Tiến Phúc không được biết đến rộng rãi như nhiều người chỉ huy hay những nhân vật đã trở thành biểu tượng của Pò Hèn. Thế nhưng trong lịch sử ngành cơ yếu Bộ đội Biên phòng, hành động của ông vẫn được nhắc lại như một chuẩn mực về lòng trung thành và ý thức bảo vệ bí mật quốc gia.
Tại nơi biên cương ấy, những người lính đã chiến đấu bằng súng, bằng ý chí và cả bằng sự tận tụy với những nhiệm vụ thầm lặng. Có người giữ từng mét chiến hào. Có người giữ đường liên lạc. Còn Đoàn Tiến Phúc, đến giây phút cuối cùng, đã lấy thân mình giữ lấy một chiếc túi tài liệu.
Chiếc xắc cốt nhỏ bé được bảo vệ an toàn.
Người giữ nó đã nằm lại với Pò Hèn.



