Bài viết

NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH CHÈN LỖ CHÂU MAI

Hưng Yên28/11/2025PHAN ĐÌNH GIÓT2 lượt xem0 lượt chia sẻ
PHAN ĐÌNH GIÓT – NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH CHÈN LỖ CHÂU MAI

Trận địa Him Lam năm 1954 đầy mùi thuốc súng và đất cháy. Trên những ngọn đồi trọc, hàng nghìn người lính Việt Minh đang bám từng mét hào để tiến lên trong trận đánh được xem là mở đầu cho chiến thắng Điện Biên Phủ. Trong những người lính mệt nhoài vì đói rét, có một chàng trai dáng người thấp, nước da sạm nắng và đôi mắt vừa hiền vừa sáng: Phan Đình Giót.

Giót là người Hà Tĩnh. Lớn lên giữa cái nghèo triền miên, anh quen với cảnh cha mẹ thức trắng đêm bên bếp lửa vì không đủ gạo. Khi tham gia bộ đội, anh mang theo không chỉ khát vọng đánh giặc mà còn mong muốn để gia đình mình thoát cảnh lầm than.

Ngày tấn công cứ điểm Him Lam, Giót được phân công làm liên lạc kiêm chiến sĩ xung kích. Đạn địch như bão đổ xuống. Dây thép gai, lựu đạn, bom phá… mọi thứ như muốn chặn đứng từng bước chân.

Thế nhưng anh không dừng lại. Anh bò qua từng ụ đất, trườn qua từng bãi mìn. Đạn xé áo anh, đá văng vào mặt anh, máu chảy xuống miệng đắng nghét. Nhưng anh vẫn tiến.

Khi đại đội bị chặn đứng bởi một lỗ châu mai đang phun lửa dữ dội, chỉ cần ló đầu lên là bị hạ ngay, Giót hiểu rằng nếu không vượt qua được điểm chết này, cả hướng tấn công sẽ thất bại.

Anh quay lại nhìn đồng đội. Có người đang băng bó vết thương. Có người nằm bất động dưới đất. Có người ôm súng mà mắt đỏ hoe. Và anh hét lên giữa tiếng súng:
“Tiến lên! Không được lùi!”

Rồi anh lao lên như một mũi tên sống. Khi đến sát lỗ châu mai, anh chỉ còn lại vài giây. Anh nhìn vào họng súng đang phun lửa, rồi bằng tất cả sức mạnh còn lại, anh dùng thân mình lấp lên đó.

Tiếng súng im bặt. Đất rung lên khi đại đội xông theo sau. Và lịch sử sang trang từ khoảnh khắc ấy.

Người ta nhặt được trên người Giót một bức thư gửi mẹ, trong đó có câu:
“Con đi đánh giặc để mai này mẹ không phải khổ nữa.”

Một ước mơ nhỏ. Một hành động lớn.
Một con người bình dị, nhưng trái tim thì lớn như cả ngọn núi Him Lam mà anh đã nằm xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn