Bài viết

Người lấy thân mình chèn pháo

ùa đông năm 1953, núi rừng Tây Bắc chìm trong màn sương dày đặc. Trên những con đường nhỏ quanh co, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ ngày đêm vận chuyển lương thực, vũ khí và những khẩu pháo nặng hàng tấn tiến vào chiến trường Điện Biên Phủ. Trong đoàn quân ấy có một người chiến sĩ trẻ tên là Tô Vĩnh Diện, quê ở huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa.

Thanh Hóa05/08/2026Đoàn xã Hoài Đức (Hoài Đức)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1953, núi rừng Tây Bắc chìm trong màn sương dày đặc. Trên những con đường nhỏ quanh co, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ ngày đêm vận chuyển lương thực, vũ khí và những khẩu pháo nặng hàng tấn tiến vào chiến trường Điện Biên Phủ. Trong đoàn quân ấy có một người chiến sĩ trẻ tên là Tô Vĩnh Diện, quê ở huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, từ nhỏ Tô Vĩnh Diện đã quen với cuộc sống vất vả. Anh lớn lên với mong muốn đất nước sớm được hòa bình để người dân không còn cảnh lầm than. Khi kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, anh tình nguyện nhập ngũ, mang theo quyết tâm góp sức bảo vệ Tổ quốc.

Trong quân đội, Tô Vĩnh Diện nổi tiếng là người khỏe mạnh, chăm chỉ và luôn hết lòng vì đồng đội. Dù phải hành quân qua những dãy núi cao, băng qua suối sâu hay kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn trên những con đường trơn trượt, anh chưa bao giờ than vãn. Anh thường động viên mọi người:

"Khó mấy cũng phải đưa được pháo vào trận địa!"

Cuối năm 1953, đơn vị của anh nhận nhiệm vụ kéo pháo lên các điểm cao để chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Công việc vô cùng gian khổ. Những khẩu pháo nặng hàng nghìn ki-lô-gam được kéo bằng sức người. Hàng chục chiến sĩ phải dùng dây thừng, vai và đôi tay để đưa từng khẩu pháo vượt qua những con dốc dựng đứng.

Một buổi tối, khi đoàn đang kéo pháo xuống một con dốc hẹp thì bất ngờ dây kéo bị đứt. Khẩu pháo nặng bắt đầu lao xuống dốc với tốc độ rất nhanh. Nếu khẩu pháo rơi xuống vực, không chỉ vũ khí bị phá hủy mà nhiều chiến sĩ phía dưới cũng có thể gặp nguy hiểm. Mọi người hô lớn báo động, cố gắng giữ lại nhưng không kịp.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện không hề do dự. Anh lao tới, dùng chính thân mình chèn vào bánh pháo để hãm đà lao xuống. Khẩu pháo dừng lại, còn anh đã anh dũng hy sinh dưới sức nặng khủng khiếp của khẩu pháo.

Đồng đội lặng người khi chứng kiến sự hy sinh của anh. Nhiều người không cầm được nước mắt, nhưng ai cũng hiểu rằng chính hành động quả cảm ấy đã giữ được khẩu pháo quý giá và bảo vệ tính mạng của nhiều chiến sĩ. Họ càng quyết tâm chiến đấu để xứng đáng với sự hy sinh của người đồng đội thân yêu.

Nhờ tinh thần đoàn kết và sự hy sinh của biết bao người như Tô Vĩnh Diện, những khẩu pháo đã được đưa vào trận địa an toàn, góp phần quan trọng làm nên Chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội năm 1954, kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Ngày nay, khi nhắc đến Tô Vĩnh Diện, mọi người luôn nhớ đến hình ảnh người chiến sĩ trẻ đã lấy thân mình chèn pháo để hoàn thành nhiệm vụ. Tấm gương của anh là biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và đức hy sinh cao cả vì độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn