NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH CỨU PHÁO
Câu chuyện kể về Anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện, người chiến sĩ đã hy sinh trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Trong lúc kéo pháo qua một đoạn đường nguy hiểm, pháo bất ngờ mất đà, có nguy cơ lao xuống vực. Trước tình thế cấp bách, Tô Vĩnh Diện đã dùng thân mình để chèn bánh pháo, cứu pháo và đồng đội. Hành động ấy thể hiện tinh thần dũng cảm, ý thức trách nhiệm và sự hy sinh cao cả của một người lính trong thời kỳ kháng chiến.

Tôi đã nhiều lần nghe kể về Chiến thắng Điện Biên Phủ, nhưng mỗi khi đọc lại những câu chuyện về những người lính năm ấy, tôi vẫn thấy xúc động.
Bởi phía sau một chiến thắng vang dội là biết bao con người đã âm thầm chịu đựng gian khổ, có người trở về, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Trong số đó có Tô Vĩnh Diện.
Anh sinh năm 1924, quê ở xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa. Xuất thân từ một gia đình nông dân, anh sớm tham gia cách mạng và trở thành người chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Năm 1954, anh cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Khi ấy, nhiệm vụ kéo pháo vào trận địa vô cùng gian khổ.
Những khẩu pháo nặng được kéo qua những con đường núi quanh co, dốc cao, vực sâu. Người lính phải dùng sức người, dây kéo và những phương tiện rất đơn sơ để đưa pháo vượt qua địa hình hiểm trở.
Tôi chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đã thấy khó khăn.
Một bên là núi.
Một bên là vực sâu.
Con đường lại dốc và trơn trượt.
Những người lính phải vừa kéo pháo, vừa giữ pháo để không bị trôi xuống.
Trong một lần kéo pháo, sự cố bất ngờ xảy ra.
Khẩu pháo mất đà, bắt đầu lao xuống dốc.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, nếu không giữ được khẩu pháo, không chỉ vũ khí bị mất mà những người lính đang làm nhiệm vụ cũng có thể gặp nguy hiểm.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Không có nhiều thời gian để suy nghĩ.
Tô Vĩnh Diện đã lao vào, dùng thân mình chèn bánh pháo để giữ pháo lại.
Nhờ hành động ấy, khẩu pháo được giữ an toàn.
Nhưng anh bị thương nặng và hy sinh.
Khi đọc đến đây, tôi đã dừng lại khá lâu.
Tôi nghĩ về một người lính trẻ đứng trước một tình huống chỉ diễn ra trong vài giây.
Anh hoàn toàn có thể sợ hãi.
Nhưng trong giây phút ấy, anh chỉ nghĩ đến nhiệm vụ và đồng đội.
Có lẽ đó chính là điều làm tôi xúc động nhất.
Sự hy sinh đôi khi không được chuẩn bị trước. Nó đến trong một khoảnh khắc, và khi ấy người ta chỉ có thể lựa chọn bằng tất cả tình yêu và trách nhiệm của mình.
Tô Vĩnh Diện đã lựa chọn cứu khẩu pháo và đồng đội.
Anh đã không trở về.
Nhưng hành động của anh đã trở thành một câu chuyện được nhiều thế hệ nhắc nhớ.
Sau này, khi nói về Chiến dịch Điện Biên Phủ, chúng ta thường nhớ đến một chiến thắng "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".
Nhưng tôi nghĩ, trước khi có chiến thắng ấy là những ngày tháng rất dài của mồ hôi, gian khổ và hy sinh.
Có những người lính kéo pháo trong đêm.
Có những người làm đường giữa núi rừng.
Có những người mang từng hạt gạo, từng viên đạn đến chiến trường.
Và có những người như Tô Vĩnh Diện đã gửi lại tuổi trẻ của mình nơi núi rừng Điện Biên.
Tô Vĩnh Diện hy sinh khi mới 30 tuổi.
Tuổi 30 hôm nay có thể là lúc một người đang bắt đầu xây dựng gia đình, công việc và những ước mơ cho tương lai.
Còn anh đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho đất nước.
Điều đó khiến tôi càng trân trọng cuộc sống bình yên hôm nay.
Tôi là một giáo viên. Mỗi ngày, tôi được đứng trong lớp học, được nhìn thấy những đứa trẻ vui chơi, học tập và lớn lên trong bình yên.
Các em không phải nghe tiếng bom.
Không phải chứng kiến cảnh chia ly.
Không phải sống trong những ngày tháng thiếu thốn như thế hệ cha anh.
Vì vậy, tôi nghĩ mình càng cần giúp các em hiểu rằng cuộc sống hôm nay là một điều rất đáng quý.
Khi kể cho các em nghe về Tô Vĩnh Diện, tôi không muốn chỉ nói rằng anh là một người anh hùng.
Tôi muốn các em hiểu một điều đơn giản hơn:
Khi làm một việc gì đó, chúng ta phải biết có trách nhiệm với việc mình làm và biết quan tâm đến những người xung quanh.
Một em bé biết giúp bạn.
Một em bé biết nhường đồ chơi.
Một em bé biết giữ lời hứa.
Một người lớn biết hoàn thành công việc của mình.
Những điều nhỏ bé ấy cũng bắt đầu từ tinh thần trách nhiệm.
Tô Vĩnh Diện đã thể hiện tinh thần ấy trong một hoàn cảnh đặc biệt của lịch sử.
Còn chúng ta hôm nay có thể thể hiện nó bằng những việc bình dị trong cuộc sống.
Chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ.
Những con đường Điện Biên hôm nay đã đổi thay.
Nhưng câu chuyện về người chiến sĩ lấy thân mình cứu pháo vẫn còn đó.
Mỗi lần nhớ đến câu chuyện ấy, tôi lại nghĩ:
Có những con người chỉ sống một cuộc đời rất ngắn, nhưng những gì họ làm lại có thể được nhớ đến rất lâu.
Tô Vĩnh Diện đã ra đi khi tuổi đời còn trẻ.
Nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần làm nên một phần lịch sử của dân tộc.
Và hôm nay, khi được sống trong hòa bình, tôi càng hiểu rằng chúng ta không nên để sự hy sinh ấy trở thành một câu chuyện chỉ đọc rồi quên.
Chúng ta cần nhớ.
Nhớ để biết ơn.
Nhớ để trân trọng hòa bình.
Và nhớ để sống có trách nhiệm hơn với cuộc đời của mình.
Cảm nghĩ cá nhân
Điều tôi nhớ nhất về Tô Vĩnh Diện không phải là một danh hiệu hay một chiến công lớn, mà là hình ảnh một người lính đã lựa chọn bảo vệ đồng đội và nhiệm vụ trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất.
Tôi nghĩ, lòng dũng cảm không phải là không biết sợ.
Lòng dũng cảm là khi biết khó khăn, biết nguy hiểm nhưng vẫn cố gắng làm điều mình cho là đúng.
Là một giáo viên, câu chuyện ấy khiến tôi tự nhắc mình phải có trách nhiệm hơn với công việc, với học sinh và với những người xung quanh.
Tôi cũng muốn truyền cho các em một bài học rất giản dị: hãy biết yêu thương, biết chia sẻ và biết có trách nhiệm với những việc mình làm.
Thông điệp
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những tấm gương của thế hệ cha anh vẫn còn nguyên giá trị.
Câu chuyện về Tô Vĩnh Diện nhắc chúng ta rằng:
Sống có trách nhiệm, biết yêu thương đồng đội và sẵn sàng giúp đỡ người khác chính là một cách để mỗi người làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.
Thế hệ cha anh đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc.
Thế hệ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng chúng ta có trách nhiệm giữ gìn hòa bình, sống tử tế, làm tốt công việc của mình và góp sức xây dựng quê hương, đất nước.
Đó chính là cách chúng ta tiếp nối những giá trị đẹp đẽ của “thời hoa lửa”.


