Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG

Đắk Lắk13/08/2026Phường Tân Lập (tỉnh Đăk Lăk) (Phường Tân Lập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG

Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào mùa xuân năm 1971 hiện lên trong lịch sử như một cuộc đối đầu nảy lửa giữa ý chí con người và hỏa lực tối tân của đối phương. Tại mặt trận khốc liệt này, từng cao điểm đều phải trả bằng mồ hôi và máu đỏ. Giữa lằn ranh mỏng mong ấy, hành động dũng cảm dùng đôi vai gầy làm giá súng cho đồng đội nhả đạn của chiến sĩ Trần Thùy tại cao điểm 723 đã trở thành một biểu tượng bất tử cho tinh thần "Đồng đội trên hết" thời hoa lửa.

Trần Thùy nhập ngũ khi vừa bước sang tuổi mười chín. Vóc dáng tuy mảnh khảnh nhưng anh lại sở hữu sự dẻo dai và lòng dũng cảm hiếm có. Tháng 2 năm 1971, đơn vị của anh tham gia đánh chiếm cao điểm 723 – một mắt xích phòng ngự kiên cố của địch. Mặt trận cao điểm bị bom B-52 cày xới liên tục, biến toàn bộ đồi cây xanh tốt thành đất đá tơi tả, ngổn ngang tro tàn. Đơn vị của anh nhận lệnh chốt giữ một vách đồi chiến lược nhằm ngăn chặn quân địch tràn lên.

Chiều ngày 16 tháng 2, quân địch huy động xe bọc thép M113 cùng bộ binh ồ ạt tấn công lên cao điểm. Trận đấu súng diễn ra khốc liệt từng phút. Khẩu trung liên RPD của đơn vị – nguồn hỏa lực chính để chặn đứng bộ binh địch – bị hất văng mất chân bệ súng do một quả pháo nổ gần. Đất đá tơi xốp xung quanh không còn một chỗ nào đủ phẳng hay vững chắc để gá thân súng, trong khi toán lính địch chỉ còn cách chiến hào chưa đầy ba mươi mét.

Nhìn đồng đội liên tục bị thương và quân địch đang lấn tới, Trần Thùy không một giây chần chừ. Anh lao ra khỏi hốc đá, dùng hai tay ôm lấy hai chân bệ súng đã nóng rực, áp chặt vào hai vai mình rồi hô lớn: "Bắn đi! Bắn chết tụi nó cho anh em tiến lên!". Tiếng súng trung liên nổ vang rung chuyển ngay trên vai Trần Thùy. Mỗi loạt đạn đanh gọn xé tan đội hình tiến công của địch. Sức giật dữ dội và hơi nóng của nòng súng làm vai anh trầy xước, bỏng rát và rớm máu, nhưng Trần Thùy vẫn đứng vững như cắm sâu xuống đất mẹ.

Đợt phản công của địch bị đập tan hoàn toàn, nhưng khi trận đánh vừa tạm lắng, đồng đội ôm lấy Trần Thùy thì thân hình anh đã lịm đi. Anh đã anh dũng hy sinh do một mảnh pháo găm sâu vào ngực từ đợt pháo kích trước – nỗi đau mà anh đã giấu kín để nhường toàn bộ sức lực làm bệ đỡ cho khẩu súng của đơn vị. Hình ảnh người chiến sĩ ôm chân súng trên vai giữa biển lửa cao điểm mãi là biểu tượng cao đẹp của tình đồng đội thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn