NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG
Có những con người sinh ra không để sống cho riêng mình, mà để trở thành ngọn lửa soi đường cho cả một dân tộc. Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, biết bao người con ưu tú đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Giữa muôn vàn những tấm gương anh dũng ấy, tên tuổi của Anh hùng Phan Đình Giót mãi mãi được khắc ghi bằng một hành động làm rung động trái tim hàng triệu người Việt Nam – lấy chính thân mình lấp lỗ châu mai, mở đường cho đồng đội tiến lên giành chiến thắng.
Có những con người sinh ra không để sống cho riêng mình, mà để trở thành ngọn lửa soi đường cho cả một dân tộc. Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, biết bao người con ưu tú đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Giữa muôn vàn những tấm gương anh dũng ấy, tên tuổi của Anh hùng Phan Đình Giót mãi mãi được khắc ghi bằng một hành động làm rung động trái tim hàng triệu người Việt Nam – lấy chính thân mình lấp lỗ châu mai, mở đường cho đồng đội tiến lên giành chiến thắng.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 trong một gia đình nông dân nghèo ở Hà Tĩnh. Tuổi thơ của anh gắn liền với những ngày đói khổ, lam lũ dưới ách áp bức của thực dân, phong kiến. Chính cuộc sống cơ cực ấy đã hun đúc trong anh lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí đứng lên giành lại độc lập cho quê hương.
Năm 1950, anh tình nguyện nhập ngũ. Từ một người nông dân chất phác, Phan Đình Giót nhanh chóng trở thành một chiến sĩ dũng cảm, luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Đồng đội nhớ về anh như một người lính ít nói nhưng gan dạ, luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên bản thân mình.
Cuối năm 1953, quân ta mở Chiến dịch Điện Biên Phủ – trận quyết chiến chiến lược có ý nghĩa quyết định đối với vận mệnh dân tộc. Đêm ngày 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn vào cứ điểm Him Lam diễn ra vô cùng ác liệt. Hỏa lực của quân Pháp từ các lỗ châu mai bắn ra như mưa, khiến nhiều đợt tiến công của bộ đội ta gặp vô vàn khó khăn.
Trong làn đạn dày đặc, Phan Đình Giót liên tiếp bị thương. Máu chảy đẫm vai, đùi và cánh tay, nhưng anh vẫn kiên quyết không rời trận địa. Anh tiếp tục ôm bộc phá lao lên cùng đồng đội. Khi chỉ còn cách lô cốt địch vài mét, anh nhận ra một lỗ châu mai vẫn không ngừng nhả đạn, ngăn cản bước tiến của đơn vị.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh hiểu rằng nếu lỗ châu mai không bị bịt kín, sẽ còn rất nhiều đồng đội hy sinh. “Không một chút do dự. Không một giây chần chừ”
Anh hô vang khẩu hiệu chiến đấu rồi dồn toàn bộ sức lực còn lại lao thẳng về phía lô cốt. Thân người anh đổ sập trước họng súng, bịt kín lỗ châu mai đang bắn xối xả. Hỏa lực của địch lập tức bị chặn lại. Các chiến sĩ phía sau nhanh chóng xông lên tiêu diệt cứ điểm Him Lam, mở đầu thắng lợi cho Chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu.
Anh đã ra đi ở tuổi ba mươi hai – độ tuổi đẹp nhất của một đời người.
Nhưng sự hy sinh ấy đã hóa thành bất tử.
Người ta thường nói, một con người chỉ thật sự sống mãi khi lý tưởng của họ vẫn còn được các thế hệ tiếp nối. Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, hình ảnh Phan Đình Giót lấy thân mình làm giá súng vẫn là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và đức hy sinh cao cả vì Tổ quốc.
Ngày nay, đất nước không còn tiếng bom rơi, đạn nổ. Thế hệ trẻ không phải đối mặt với chiến trường khốc liệt như cha anh năm xưa, nhưng vẫn đang đứng trước nhiều thử thách mới trong hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Mỗi người trẻ hôm nay có thể không cần lấy thân mình che đạn, nhưng cần biết sống có trách nhiệm, học tập không ngừng, lao động sáng tạo, cống hiến cho cộng đồng và giữ gìn những giá trị mà biết bao thế hệ đã đánh đổi bằng máu xương.
Là một đoàn viên thanh niên, tôi luôn xúc động mỗi khi nhắc đến tên Anh hùng Phan Đình Giót. Câu chuyện về anh không chỉ là một trang sử hào hùng mà còn là lời nhắc nhở về lòng dũng cảm, tinh thần cống hiến và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với quê hương, đất nước. Mỗi lần đứng trước lá cờ Tổ quốc, tôi càng thấm thía rằng nền hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao người anh hùng.
Ngọn lửa mà Phan Đình Giót thắp lên nơi chiến hào Điện Biên năm ấy vẫn đang cháy trong trái tim của mỗi người Việt Nam. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và khát vọng cống hiến. Và ngọn lửa ấy sẽ còn được thế hệ hôm nay và mai sau gìn giữ, để viết tiếp bản hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam.



