Người lấy thân mình lấp lỗ châu mai
Có những khoảnh khắc trong lịch sử chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng lại sống mãi với thời gian. Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, hành động của Phan Đình Giót đã trở thành một biểu tượng bất diệt của lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh vì Tổ quốc. Đó là những ngày cuối của chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ. Chiến trường ác liệt, khói lửa bao trùm. Tiếng súng, tiếng pháo vang lên không ngớt. Để giành thắng lợi, bộ đội ta phải đánh chiếm từng cứ điểm kiên cố của địch.
Tôi khi ấy là một chiến sĩ trong đơn vị, trực tiếp tham gia trận đánh. Đêm xuống,
chúng tôi lặng lẽ tiến lên. Trước mắt là lô cốt địch với hỏa lực mạnh, đặc biệt là một lỗ
châu mai đang liên tục nhả đạn, chặn đứng bước tiến của cả đơn vị.
“Không thể tiến lên được!” – một đồng đội hét lên.
Tình thế trở nên vô cùng nguy cấp.
Nếu không phá được lô cốt, cả đơn vị có thể bị tiêu diệt.
Trong giây phút sinh tử ấy, Phan Đình Giót đã đứng lên.
Anh lao về phía lô cốt giữa làn đạn dày đặc.
“Yểm trợ cho tôi!” – tiếng anh vang lên.
Chúng tôi nín thở nhìn theo.
Anh bị thương… rồi lại đứng dậy.
Khoảng cách ngày càng gần.
Tiếng súng địch vẫn không ngừng.
Và rồi… trong khoảnh khắc quyết định, anh lao tới, lấy chính thân mình lấp kín lỗ
châu mai.
Tiếng súng địch im bặt.
Con đường phía trước mở ra.
Chúng tôi ào lên, tiếp tục tiến công.
Nhưng phía sau… anh đã nằm lại.
Trận đánh kết thúc trong chiến thắng. Nhưng trong lòng mỗi người lính, hình ảnh Phan
Đình Giót vẫn không thể nào quên.
Anh đã dùng chính cơ thể mình để đổi lấy sự sống cho đồng đội, để mở đường cho
chiến thắng.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, tôi vẫn nhớ về đêm hôm ấy. Một con người
bình dị, nhưng hành động của anh lại vĩ đại đến phi thường.
“Thời hoa lửa” đã qua đi, nhưng tinh thần của những người như anh vẫn còn mãi. Họ
là những ngọn lửa đã soi sáng con đường độc lập của dân tộc.
Và mỗi khi nhắc đến Phan Đình Giót, chúng ta không chỉ nhớ đến một anh hùng, mà
còn nhớ đến một chân lý giản dị:
Có những sự hy sinh làm nên lịch sử.


