Bài viết

Người liên lạc 15 tuổi.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, tôi vẫn còn rất trẻ. So với các anh bộ đội trong đơn vị, tôi nhỏ hơn nhiều, nhưng trong lòng luôn có một mong muốn được góp sức cho đất nước. Khi được giao nhiệm vụ đưa thư, chuyển mệnh lệnh và dẫn đường cho cán bộ, tôi vừa hồi hộp vừa tự hào.

Công việc của tôi là đi giữa những con đường rừng, những lối mòn bí mật để đưa tin từ đơn vị này đến đơn vị khác. Một lá thư, một mệnh lệnh chiến đấu hay một bản tin quan trọng đều phải được trao tận tay người nhận. Tôi hiểu rằng dù mình còn nhỏ, nhưng nhiệm vụ mình mang theo có thể ảnh hưởng đến công việc của nhiều người.

Những chuyến đi đầu tiên thật khó khăn. Tôi phải học cách nhớ đường qua rừng, nhận biết từng dấu hiệu bí mật, tránh những nơi quân địch thường tuần tra. Có hôm trời mưa lớn, đường trơn trượt, đôi chân mỏi nhừ, nhưng tôi vẫn cố bước tiếp vì biết ở phía trước có người đang chờ tin.

Có lần trên đường làm nhiệm vụ, tôi nghe tiếng quân địch ở gần. Tôi phải nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp, giữ chặt tài liệu bên mình và chờ đến khi an toàn mới tiếp tục lên đường. Khi ấy tôi cũng sợ, nhưng nghĩ đến các anh chị đang chiến đấu ngoài mặt trận, tôi lại có thêm can đảm.

Điều tôi nhớ nhất là tình thương của các anh bộ đội. Các anh luôn coi tôi như em út trong đơn vị. Những lúc nghỉ chân, các anh dạy tôi cách giữ bí mật, cách chăm sóc bản thân khi đi đường xa và luôn nhắc tôi phải cẩn thận.

Những năm tháng ấy, tôi lớn lên giữa núi rừng và tiếng súng. Tôi không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng tôi hiểu rằng mỗi bước chân đưa tin cũng là một phần của cuộc chiến đấu. Một mệnh lệnh đến kịp thời có thể giúp một đơn vị tránh nguy hiểm, một lá thư trao đúng lúc có thể tiếp thêm niềm tin cho người lính.

Sau này, khi đã trưởng thành, tôi vẫn nhớ những con đường rừng năm mười lăm tuổi. Tôi nhớ chiếc túi nhỏ đựng tài liệu, nhớ những đêm đi trong sương lạnh và nhớ cảm giác tự hào khi được góp phần vào cuộc kháng chiến của dân tộc.

Tuổi thơ của tôi đã đi qua trong những năm tháng gian khổ ấy. Nhưng tôi chưa bao giờ hối tiếc. Bởi khi Tổ quốc cần, dù chỉ là một cậu bé mười lăm tuổi, tôi cũng đã có thể góp một phần nhỏ bé của mình vào con đường đi đến ngày độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn