Bài viết

“Người liên lạc của bãi Sậy – Anh Trần Văn Quỳnh” (Hưng Yên)

Hưng Yên07/12/2025Hoàng Thị Tâm Bình (Xã Khoái Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa: “Người liên lạc của bãi Sậy – Anh Trần Văn Quỳnh” (Hưng Yên)

Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, vùng Bãi Sậy – Hưng Yên là một trong những căn cứ địa nổi tiếng với sức chiến đấu bền bỉ của quân và dân ta. Giữa những cánh đồng lau sậy mênh mông ấy, có một người chiến sĩ liên lạc nhỏ bé nhưng gan dạ mà nhân dân địa phương vẫn nhắc tới: anh Trần Văn Quỳnh, quê tại xã Nghĩa Dân, huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên.

Sinh năm 1932, anh Quỳnh lớn lên giữa những ngày quê hương chìm trong khói lửa. Từ nhỏ, anh đã chứng kiến cảnh lính Pháp lùng sục, bắt bớ dân lành, đốt phá nhiều nhà cửa trong vùng nên lòng căm thù giặc luôn âm ỉ. Năm 18 tuổi, anh xin gia nhập lực lượng liên lạc của đơn vị du kích Bãi Sậy.

Công việc của anh tuy âm thầm nhưng cực kỳ nguy hiểm: mang thư, báo cáo, sơ đồ trận địa… băng qua những đầm lầy và bãi lau rậm rạp – nơi địch thường đánh hơi dấu vết cách mạng. Để tránh bị phát hiện, anh Quỳnh thường đi một mình, chỉ mang theo dao phát và chiếc túi vải cũ đeo bên ngực.

Người dân trong vùng kể rằng, anh Quỳnh thuộc địa hình Bãi Sậy đến mức “nhắm mắt cũng tìm được đường”. Ban đêm, anh dựa vào tiếng chim đêm, tiếng nước chảy để định hướng; ban ngày, anh lẩn dưới các bãi lau, có khi phải lội nước cả cây số.

Một lần, khi đang mang mệnh lệnh khẩn của chỉ huy sang đơn vị bên kia cánh đồng, anh bị một toán lính Pháp phát hiện. Chúng đuổi theo rất gắt. Thay vì chạy vào khu dân cư khiến bà con gặp nguy hiểm, anh lao thẳng về phía bãi lau cao ngút, dụ địch theo sau. Khi đến gần đầm lầy, anh phóng mình qua bờ đất hẹp mà chỉ người địa phương mới biết, khiến lũ địch trượt chân sa xuống bãi lầy. Nhờ đó, anh chạy thoát và hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng chiến tranh không bao giờ chỉ lấy đi một lần…

Cuối năm 1951, trong một chuyến đưa tài liệu từ Kim Động sang Khoái Châu, anh Quỳnh không may lọt vào ổ phục kích. Để bảo vệ tài liệu quan trọng, anh giấu bó giấy vào ngực và cố chạy vào hướng bãi lau. Anh bị thương nặng nhưng vẫn cố bò thêm vài chục mét để tài liệu không rơi vào tay địch.

Khi đồng đội tìm thấy, anh vẫn ôm chặt chiếc túi vải trước ngực. Lời cuối cùng anh nói, rất khẽ nhưng rõ:

“Bãi Sậy… còn người… còn chiến đấu…”

Anh hy sinh khi mới 19 tuổi.

Sau ngày hòa bình, anh Trần Văn Quỳnh được Nhà nước truy tặng danh hiệu Liệt sĩ, và tên anh được khắc trang trọng trên bia tưởng niệm liệt sĩ xã Nghĩa Dân. Người dân Hưng Yên vẫn coi anh là biểu tượng của tuổi trẻ kiên cường nơi vùng Bãi Sậy huyền thoại.

Câu chuyện về anh Quỳnh – người liên lạc thầm lặng của Hưng Yên – đã trở thành niềm tự hào của bao thế hệ đoàn viên. Dù thời gian đã đi qua hơn nửa thế kỷ, tinh thần anh để lại vẫn rực sáng như chính bãi lau xanh mướt quê anh – nơi từng chứng kiến bao bước chân anh băng qua trong những ngày đầy lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn